Thời gian trôi qua, mười ngày sau.
Cửu Châu.
Phía đông nam, một tòa thành trì cổ xưa.
Trong một quán trà bên đường, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng ngồi bên cửa sổ, nhìn mưa rơi ngoài phố, ánh mắt thâm trầm.
Trên bàn, một ấm trà đang tỏa khói nghi ngút.
“Đã mười ngày rồi.”
Người đàn ông trung niên áo trắng khẽ nói, giọng nói trầm thấp: “Hắn vẫn chưa xuất hiện.”
Đối diện hắn, một lão giả mặc áo xám khẽ gật đầu: “Không sai, từ sau khi hắn rời khỏi Thiên Huyền Thành, liền biến mất không tung tích, ngay cả Thiên Cơ Các cũng không thể dò ra được.”
“Thiên Cơ Các?”
Người đàn ông trung niên áo trắng cười khẽ: “Bọn họ cũng chỉ có thể dò lao động chân tay mà thôi, thực lực thực sự, còn kém xa.”
Lão giả áo xám trầm mặc một chút, nói: “Chủ thượng, chúng ta có nên tiếp tục chờ đợi?”
“Không cần.”
Người đàn ông trung niên áo trắng lắc đầu: “Hắn sẽ xuất hiện thôi, chỉ là sớm muộn mà thôi. Hơn nữa… chúng ta cũng chẳng phải chỉ có mỗi con đường này.”
Nói xong, hắn đứng dậy, nhìn về phía xa xăm ngoài cửa sổ.
“Mưa sắp tạnh rồi.”
…
Thiên Huyền Thành.
Trong một biệt viện.
Lâm Hàn ngồi xếp bằng trên giường, hai mắt nhắm nghiền, quanh thân có linh khí lượn lờ.
Sau mười ngày điều tức, thương thế của hắn đã khôi phục được bảy tám phần.
“Ầm!”
Đột nhiên, một tiếng vang nhỏ vang lên trong cơ thể hắn, khí tức quanh người bỗng nhiên tăng vọt, đạt đến đỉnh điểm.
Lâm Hàn mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.
“Rốt cuộc đã đột phá.”
Hắn thở ra một hơi dài, cảm nhận lực lượng trong cơ thể, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Lần đột phá này, tuy không lớn, nhưng cũng khiến thực lực của hắn tăng thêm một bậc.
“Đúng rồi, đã mười ngày rồi.”
Lâm Hàn đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn bầu trời bên ngoài.
Bầu trời u ám, trông như sắp đổ mưa.
“Không biết bọn họ thế nào rồi.”
Hắn nghĩ đến Tô Tử Dật, nghĩ đến Lý Thanh Nhi, cũng nghĩ đến những người bạn đồng hành khác.
Tuy nói lần này hắn một mình hành động, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.
“Thôi, trước hết đi tìm bọn họ.”
Lâm Hàn quyết định, thu dọn đồ đạc, rời khỏi biệt viện.
Vừa ra khỏi cửa, trời đổ mưa.
Mưa rơi lất phất, làm mờ cả thành trì.
Lâm Hàn không để ý, một mình đi trong mưa.
Trên đường phố, người qua lại thưa thớt, ai nấy đều vội vã tránh mưa.
Chỉ có hắn, thong thả bước đi, như đang tận hưởng cơn mưa này.
Đi được một đoạn, đột nhiên, một bóng người xuất hiện phía trước.
Người đó khoác áo tơi, đội nón lá, đứng dưới mái hiên ven đường, dường như đang tránh mưa.
Nhưng khi Lâm Hàn đi ngang qua, người đó đột nhiên ngẩng đầu lên.Truyện được lấy từ webtruyenchu.com
Dưới vành nón, là một đôi mắt sắc bén.
“Lâm công tử.”
Người đó mở miệng, giọng nói trầm thấp: “Có người muốn gặp ngài.”
Lâm Hàn dừng bước, quay đầu nhìn lại: “Ai?”
“Đi theo tại hạ thì biết.”
Người đó nói xong, quay người đi về phía một con hẻm nhỏ.
Lâm Hàn hơi nhíu mày, nhưng vẫn đi theo.
Hai người một trước một sau, đi trong con hẻm nhỏ.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, đập trên mái ngói, phát ra âm thanh lộp độp.
Đi được khoảng một khắc, người phía trước dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ.
“Vào đi.”
Người đó đẩy cửa ra, làm một cử chỉ mời.
Lâm Hàn không chút do dự, bước vào trong.
Trong phòng, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng đang ngồi bên bàn, tay cầm chén trà, khẽ nhấp một ngụm.