Có một câu nói rất hay: Người sống không thể bị nước tiểu bức chết.
Tuy nhiên, nếu một người thực sự bị nước tiểu bức chết, thì có lẽ cũng không phải là chuyện gì quá lạ.
Đại khái là vì… hắn đã chết rồi.
Đối với Tần Tang, chuyện này cũng không có gì lạ.
Hắn đã chết một lần rồi, chết lần thứ hai cũng không phải là không thể chấp nhận.
Chỉ là…
Hắn vẫn chưa chết.
Tần Tang mở mắt ra, nhìn thấy một vệt ánh sáng mờ ảo.
Sau đó, hắn nhận ra mình đang nằm trên một tảng đá, xung quanh là một vùng trắng xóa mênh mông, không thấy bóng người.
“Đây là… đâu?”
Tần Tang ngồi dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức, như thể vừa trải qua một trận đòn tơi bời.
“Chẳng lẽ… ta đã chết rồi?”
Tần Tang lẩm bẩm, đưa tay sờ vào ngực mình.
Tim vẫn còn đập, hơi thở vẫn còn, chỉ là hơi yếu.
Hắn không chết.
Nhưng…
“Chỗ này là đâu?”
Tần Tang đứng dậy, nhìn quanh một lượt.
Bốn phía đều là sương mù trắng xóa, tầm nhìn không quá mười trượng, hoàn toàn không thể phân biệt phương hướng.
Dưới chân là một tảng đá lớn màu xám đen, nhẵn bóng như được mài giũa, không có một tí cỏ dại nào.
Tần Tang cúi xuống, dùng tay sờ vào mặt đá.
Lạnh buốt.
Hắn cảm thấy có chút không đúng.
Mặc dù không biết mình đang ở đâu, nhưng bầu không khí nơi này khiến hắn cảm thấy rất không thoải mái.
Giống như… có một đôi mắt vô hình đang theo dõi hắn.
“Là ai?”
Tần Tang quay người, ánh mắt lạnh lẽo quét qua bốn phía.
Không có ai trả lời.
Chỉ có sương mù trắng xóa lặng lẽ trôi qua.
Tần Tang trầm mặc một lúc, sau đó bước chân về phía trước.
Hắn không thể cứ ngồi yên ở đây.
Dù sao thì, trước tiên cũng phải tìm ra lối ra đã.
Bước đi trong sương mù, Tần Tang cảm thấy bước chân của mình càng lúc càng nặng nề.
Không phải là thể lực không đủ, mà là một loại áp lực vô hình, đè nặng lên tâm trí hắn.
“Chỗ này… thật kỳ quái.”
Tần Tang dừng bước, thở dài một hơi.
Hắn cảm thấy mình hình như đang đi vòng tròn.
Bởi vì, hắn lại trở về chỗ cũ.
Tảng đá màu xám đen vẫn nằm đó, lạnh lẽo và cô độc.
“Ma trận?”
Tần Tang lẩm bẩm.
Hắn không giỏi phá trận.
“Hay là… thử dùng cách này xem sao.”
Tần Tang suy nghĩ một chút, sau đó ngồi xếp bằng trên mặt đá, nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp.
Một luồng chân khí ấm áp từ đan điền dâng lên, tuần hoàn khắp kinh mạch.
Nhưng ngay lập tức, Tần Tang mở mắt ra, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
“Không được!”
Chân khí của hắn, tại nơi này lại không cách nào vận chuyển thuận lợi!
Giống như bị một loại lực lượng vô hình trói buộc, mỗi lần vận chuyển đều vô cùng khó khăn.
“Chỗ này… thật sự rất không đơn giản.”
Tần Tang thở dài, đứng dậy.
Hắn biết, mình gặp phải phiền toái rồi.
Một nơi bí ẩn, không thể phân biệt phương hướng, không thể vận chuyển chân khí…