Thiên Phong chân nhân nhìn thấy Diệp Tinh, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó cười nói: “Tiểu hữu thật sự là thiên tư tuyệt thế, mới hơn một trăm tuổi đã đạt đến cảnh giới Kết Đan viên mãn, chỉ cần một bước nữa là có thể ngưng tụ Nguyên Anh, xem ra Thanh Huyền môn chúng ta sắp xuất hiện thêm một vị Nguyên Anh chân nhân nữa rồi.”
Diệp Tinh vội vàng cung kính thi lễ: “Tiền bối khen quá lời, đệ tử chỉ là may mắn gặp được cơ duyên mà thôi.”
Thiên Phong chân nhân gật đầu, không nói thêm gì, mà đưa tay lấy ra một cái hộp ngọc, nói: “Đây là Linh Bảo mà lão phu đã hứa với ngươi, tên là ‘Băng Phách Huyền Tinh’, là một loại linh tài cấp cao, dùng để luyện chế bản mệnh pháp bảo là cực kỳ thích hợp.”
Diệp Tinh tiếp nhận hộp ngọc, mở ra xem, chỉ thấy bên trong là một khối huyền tinh to bằng nắm tay, toát ra khí tức hàn băng lạnh lẽo, khiến cho nhiệt độ xung quanh đều giảm xuống vài phần.
“Đa tạ tiền bối ban bảo!” Diệp Tinh trong lòng vui mừng khôn xiết, vội vàng thu vào.
Thiên Phong chân nhân lại nói: “Ngoài ra, lão phu còn có một việc muốn nhờ ngươi.”
Diệp Tinh vội nói: “Tiền bối cứ nói, nếu như đệ tử có thể làm được, tất sẽ không từ chối.”
Thiên Phong chân nhân trầm giọng nói: “Gần đây, vùng biên giới phía bắc Vân Mộng trạch xuất hiện một con yêu thú hạng tư, thường xuyên quấy nhiễu các thôn trang lân cận, gây ra nhiều thương vong. Ta muốn ngươi đi một chuyến, trừ khử con yêu thú đó.”
Diệp Tinh nghe vậy, hơi do dự, thưa: “Tiền bối, yêu thú tứ giai có thực lực ngang với tu sĩ Nguyên Anh, lấy tu vi hiện tại của đệ tử, e rằng…”
Thiên Phong chân nhân cười nói: “Ngươi yên tâm, con yêu thú đó tuy đã đạt tới tứ giai, nhưng mới vừa đột phá nên thực lực chưa ổn định. Hơn nữa, ta sẽ cho ngươi mượn một kiện pháp bảo tên là ‘Cửu Thiên Lôi Ấn’, có thể phát huy sức mạnh của Lôi Đình, chuyên khắc chế yêu tà.”
Nói xong, Thiên Phong chân nhân lại lấy ra một cái ấn nhỏ màu tím, trên đó có hoa văn lôi điện lượn lờ, trông rất thần dị.
Diệp Tinh nhìn thấy Cửu Thiên Lôi Ấn, trong lòng hơi động, biết đây chắc chắn là một kiện dị bảo, liền gật đầu đồng ý: “Vâng, đệ tử tất sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Thiên Phong chân nhân gật đầu hài lòng: “Tốt, ngươi chuẩn bị một chút, ba ngày sau xuất phát. Nhớ kỹ, nhất định phải cẩn thận, nếu như gặp nguy hiểm, lập tức báo tin về môn phái.”
Diệp Tinh cung kính đáp: “Vâng, đệ tử tuân mệnh.”
Sau khi rời khỏi động phủ của Thiên Phong chân nhân, Diệp Tinh trở về chỗ ở của mình, bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi lần này.
Hắn trước hết kiểm tra kỹ lưỡng Băng Phách Huyền Tinh, phát hiện chất lượng của nó vượt xa mong đợi, nếu dùng để luyện chế bản mệnh pháp bảo, ít nhất cũng có thể tăng thêm một bậc uy lực.
Sau đó, hắn lại nghiên cứu Cửu Thiên Lôi Ấn, phát hiện kiện pháp bảo này cần dùng Lôi hệ linh lực để thôi động, mà Diệp Tinh tu luyện công pháp chính là Lôi hệ, vì vậy sử dụng nó càng thêm thuận lợi.
Ba ngày sau, Diệp Tinh rời khỏi Thanh Huyền môn, hướng về biên giới phía bắc của Vân Mộng trạch bay đi.
Trên đường đi, hắn gặp phải không ít tu sĩ, phần lớn đều là những người đi làm nhiệm vụ hoặc tìm kiếm tài nguyên. Diệp Tinh không để ý nhiều, chỉ một mực bay về phía trước.
Sau nửa tháng, hắn rốt cuộc đến được biên giới phía bắc của Vân Mộng trạch.
Nơi đây là một vùng núi rừng rậm rạp, khí hậu ẩm ướt, thường xuyên có sương mù bao phủ, tầm nhìn bị hạn chế rất nhiều.
Diệp Tinh hạ xuống độ cao, bắt đầu tìm kiếm tung tích của yêu thú.
Theo lời Thiên Phong chân nhân, con yêu thú đó là một con Huyết Vân Hổ, thích sống ở những nơi âm u ẩm ướt, thường xuyên ra vào lúc hoàng hôn hoặc bình minh.
Diệp Tinh tìm kiếm suốt mấy ngày, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Huyết Vân Hổ. Hắn không khỏi hơi sốt ruột, nếu cứ kéo dài thế này, e rằng sẽ lỡ mất thời gian.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm vang dội từ phía xa vang tới, âm thanh chấn động đến mức khiến cho cây cối xung quanh đều rung chuyển.
Diệp Tinh trong lòng chấn động, lập tức hướng về nơi phát ra âm thanh bay đi.
Chẳng mấy chốc, hắn liền nhìn thấy một cảnh tượng kinh người.
Chỉ thấy ở một thung lũng phía trước, một con hổ khổng lồ toàn thân đỏ như máu đang chiến đấu với một nhóm tu sĩ. Con hổ đó thân hình cao lớn, dài hơn mười trượng, trên người có những đám mây máu lượn lờ, chính là Huyết Vân Hổ.
Mà nhóm tu sĩ kia tổng cộng có năm người, ba nam hai nữ, đều mặc đồng phục màu xanh lam, trên ngực có thêu hình một đóa mây xanh, xem ra nên là đệ tử của một môn phái nào đó.
Lúc này, năm người kia đang bố trí một tòa trận pháp, vây khốn Huyết Vân Hổ ở giữa, nhưng Huyết Vân Hổ thực lực cường hãn, liên tục phát ra các đòn tấn công mãnh liệt, khiến trận pháp lung lay sắp vỡ.
Diệp Tinh nhìn thấy tình cảnh này, hơi chần chừ, không biết nên ra tay giúp đỡ hay không.
Vị đạo hữu phía trước, xin hãy ra tay giúp một chút, bọn ta nhất định sẽ hậu tạ!
Diệp Tinh nghe vậy, cũng không còn do dự nữa, lập tức bay tới, đồng thời thôi động Cửu Thiên Lôi Ấn.
Chỉ thấy Cửu Thiên Lôi Ấn bỗng nhiên phóng ra ánh sáng tím, hóa thành một đạo lôi điện khổng lồ, thẳng tắp đánh về phía Huyết Vân Hổ.
Huyết Vân Hổ cảm nhận được uy hiếp, gầm lên một tiếng, đột nhiên quay đầu lại, phun ra một luồng huyết vụn về phía lôi điện.
Hai luồng lực lượng va chạm vào nhau, phát ra một tiếng nổ kinh thiên, sóng xung kích tản ra khiến cho năm người kia đều bị chấn động lùi lại mấy bước.
Diệp Tinh cũng cảm thấy một cỗ lực phản chấn truyền đến, trong lòng không khỏi kinh hãi, con Huyết Vân Hổ này quả nhiên lợi hại.
Nhưng hắn không hề sợ hãi, ngược lại càng thêm hưng phấn, lập tức lại thôi động Cửu Thiên Lôi Ấn, liên tục phóng ra mấy đạo lôi điện nữa.
Huyết Vân Hổ bị lôi điện oanh kích, trên người xuất hiện vài vết thương, máu tươi chảy ròng ròng, càng thêm điên cuồng, liên tục gầm rú, tấn công càng thêm mãnh liệt.
Năm người kia thấy Diệp Tinh ra tay, cũng lập tức tăng cường trận pháp, cùng nhau vây công Huyết Vân Hổ.
Dưới sự hợp lực của hai bên, Huyết Vân Hổ dần bị áp chế, vết thương ngày càng trầm trọng, cuối cùng bị một đạo lôi điện từ Diệp Tinh xuyên thủng đầu, gục chết tại chỗ.
Sau khi Huyết Vân Hổ chết, năm người kia liền tiến lên, cung kính thi lễ với Diệp Tinh: “Đa tạ đạo hữu ra tay giúp đỡ, nếu không có đạo hữu, hôm nay chúng ta chỉ sợ khó thoát khỏi kiếp nạn này.”
Lúc này, một nam tử đứng đầu trong nhóm kia nói: “Tại hạ Lý Thanh, là đệ tử của Thanh Vân môn, không biết đạo hữu cao tính đại danh?”
Diệp Tinh đáp: “Tại hạ Diệp Tinh, là đệ tử của Thanh Huyền môn.”
Lý Thanh nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: “Thì ra là đệ tử của Thanh Huyền môn, thật là có duyên. Chúng ta lần này đến Vân Mộng trạch cũng là để tìm kiếm một loại linh thảo, không ngờ lại gặp phải con yêu thú này, may mà có đạo hữu giúp đỡ.”
Diệp Tinh gật đầu, nói: “Các vị đạo hữu không cần khách khí, nếu không có việc gì khác, tại hạ xin cáo từ.”
Nói xong, hắn định quay người rời đi.
Nhưng Lý Thanh lại vội vàng nói: “Đạo hữu chậm đã, chúng ta lần này tìm được một chỗ động phủ cổ, bên trong có lẽ có bảo vật, không biết đạo hữu có hứng thú cùng đi thăm dò hay không?”
Diệp Tinh nghe vậy, hơi chần chừ, nói: “Động phủ cổ?”
Lý Thanh gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta tình cờ phát hiện một chỗ động phủ cổ, nhưng bên ngoài có trận pháp cấm chế, một mình chúng ta khó mà phá giải, nếu có đạo hữu trợ giúp, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
Diệp Tinh suy nghĩ một chút, cảm thấy đi thăm dò động phủ cổ cũng là một cơ duyên, liền gật đầu đồng ý: “Được, vậy tại hạ sẽ đi cùng các vị.”
Lý Thanh đại hỉ, lập tức dẫn đường, cùng Diệp Tinh hướng về phía động phủ cổ bay đi.
Trên đường đi, Lý Thanh giới thiệu với Diệp Tinh về tình hình của động phủ cổ.
Theo lời hắn, động phủ cổ này là do một vị tiền bối Nguyên Anh lưu lại, bên ngoài bố trí một tòa trận pháp cấm chế, nếu không am hiểu trận pháp, rất khó phá giải.