“Bây giờ, mời đạo hữu tiếp tục.”
Vị chủ trì hội giao dịch già nua kia cười nhẹ, sau đó nhìn về phía phương hướng của Lôi Cát.
Lôi Cát đứng dậy, hắn không có mang theo mặt nạ, nhưng trên mặt lại có một tầng sương mù màu xám trắng, khiến người ta không thể nhìn rõ chân dung.
“Bần đạo cần một loại linh dược có tên là ‘Huyền Âm Hoa’, cần phải có linh khí âm hàn đầy đủ, tuổi đời không dưới năm trăm năm.”
Hắn nói một cách bình tĩnh: “Nếu có đạo hữu nào có, bần đạo nguyện lấy một hạt ‘Huyết Tâm Đan’ để đổi, hạt đan này có thể giúp tăng cường khí huyết, đối với tu sĩ luyện thể có chỗ tốt không nhỏ.”
“Hoặc là, bần đạo cũng có thể dùng linh thạch để mua.”
Có thể thấy, hắn đối với ‘Huyền Âm Hoa’ này rất coi trọng.
Phương Tịch trong lòng thầm nghĩ, nhưng không có ý định lên tiếng.
Hắn tuy rằng có thể lấy ra một cây Huyền Âm Hoa, nhưng hắn cũng không thiếu Huyết Tâm Đan, càng không thiếu linh thạch.
Mà ở dưới đài, một vị tu sĩ Nguyên Anh đen nhẻm đột nhiên mở miệng: “Huyền Âm Hoa? Đạo hữu cần loại linh dược này, chẳng lẽ là vì… Sơn Linh?”
“Ồ?”
Lôi Cát khẽ kinh ngạc, nhưng cũng không phủ nhận: “Không sai… bần đạo gần đây có một con Sơn Linh, đang cần Huyền Âm Hoa để tăng trưởng.”
“Ha ha, xem ra đạo hữu cũng là người có duyên.”
Vị tu sĩ Nguyên Anh đen nhẻm kia cười ha hả: “Bản thân ta cũng nuôi một con Sơn Linh, chỉ là loại này khó nuôi quá, tiêu hao tài nguyên thực sự quá lớn… nếu không phải vì tương lai có thể thu được một con linh thú tứ giai, ta thật sự muốn từ bỏ rồi.”
“Đúng vậy…”
Lôi Cát gật đầu, dường như gặp được tri kỷ.
“Không ngờ rằng, ở đây lại có hai vị đạo hữu nuôi Sơn Linh.”
Vị chủ trì già nua cũng tỏ ra hứng thú: “Nghe nói Sơn Linh một khi trưởng thành, ít nhất cũng đạt tới tứ giai, thậm chí có thể lên tới ngũ giai… chỉ là loại linh thú này quá hiếm, ngay cả bản thân ta cũng chỉ nghe đồn chứ chưa từng thấy tận mắt.”
“Đúng vậy, Sơn Linh vốn là linh mạch biến dị mà thành, có thể tự do đi lại, lại có thể trợ giúp tu luyện, thậm chí còn có thể tăng cường linh mạch… chỉ là đòi hỏi môi trường quá khắt khe, nếu không có linh khí âm hàn đầy đủ, rất dễ chết non.”
Vị tu sĩ Nguyên Anh đen nhẻm thở dài một hơi: “Bản thân ta vì con Sơn Linh này, đã tiêu tốn không biết bao nhiêu tâm huyết, nhưng vẫn cảm thấy không đủ… lần này đến đây, cũng là muốn tìm một ít tài nguyên âm hàn.”
“Đạo hữu, chúng ta có thể giao lưu sau.”
Lôi Cát nhẹ giọng nói.
“Tốt lắm.”
Vị tu sĩ Nguyên Anh đen nhẻm gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Mà lúc này, một vị tu sĩ Nguyên Anh khác đứng dậy, nói: “Bản thân ta có một cây ‘Hàn Ngọc Thảo’, tuổi đời ba trăm năm, không biết có thể đổi được Huyết Tâm Đan hay không?”
“Hàn Ngọc Thảo?”
Lôi Cát lắc đầu: “Xin lỗi, bần đạo chỉ cần Huyền Âm Hoa.”
Vị tu sĩ Nguyên Anh kia thất vọng ngồi xuống.
Lôi Cát cuối cùng chỉ có thể thở dài, ngồi xuống.
“Tiếp theo, mời đạo hữu.”
Vị chủ trì già nua nhìn về phía phương hướng của Phương Tịch.
Phương Tịch đứng dậy, nói: “Bản thân ta cần một ít tài liệu luyện khí, danh sách như sau…”
Hắn đưa ra một danh sách dài, đều là những tài liệu luyện khí hiếm có, một số thậm chí ngay cả tu sĩ Nguyên Anh cũng khó tìm.
“Đổi lại, bản thân ta có thể lấy ra một ít linh đan, linh thảo, hoặc là linh thạch.”
Phương Tịch nói xong, liền ngồi xuống.
Trong đài, mọi người đều im lặng.
Rõ ràng, những tài liệu luyện khí mà Phương Tịch cần đều quá hiếm, không phải ai cũng có.
“Thiên Tinh Thạch?”
Phương Tịch trong lòng khẽ rung động, đây chính là một loại khoáng thạch quý hiếm dùng để luyện khí, thuộc tầng thứ tư, hoàn toàn phù hợp với nhu cầu của hắn.
“Đạo hữu muốn đổi loại linh đan nào?”
“Bản thân ta cần một loại linh đan có thể tăng cường thần thức.”
“Tăng cường thần thức?”
Phương Tịch suy nghĩ một chút, nói: “Bản thân ta có một loại ‘Hồn Hương Đan’, có thể tăng cường thần thức, chỉ là hiệu quả có hạn.”
“Hồn Hương Đan?”
Vị tu sĩ áo bào xanh trầm ngâm một lát, gật đầu: “Được, ta đồng ý.”
Phương Tịch thu hồi Thiên Tinh Thạch, trong lòng hơi vui.
Tiếp theo, lại có mấy người lên tiếng, nhưng đều không có tài liệu mà Phương Tịch cần.
Phương Tịch cũng không thất vọng, hắn biết những tài liệu này đều rất hiếm, không thể nào dễ dàng thu thập được.
Sau khi hắn ngồi xuống, vị chủ trì già nua tiếp tục mời người tiếp theo.
Cứ như vậy, lần lượt từng người đứng dậy, đưa ra nhu cầu của mình, hoặc là lấy ra bảo vật để giao dịch.
Trong đó, có không ít bảo vật hiếm có, khiến Phương Tịch cũng cảm thấy hứng thú.
Chỉ là, hắn không có nhu cầu gấp gáp, nên cũng chẳng ra tay.
Mà lúc này, một vị tu sĩ Nguyên Anh mặc áo bào tím đứng dậy, nói: “Bản thân ta có một bộ pháp trận, tên là ‘Cửu U Hàn Băng Trận’, có thể bố trí ở linh mạch âm hàn, tăng cường hiệu quả tu luyện… muốn đổi lấy một kiện pháp bảo tấn công.”