Thời khắc này, trong đại điện, tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào viên Tam Sắc Cốt Hỏa Châu trên bàn thờ.
Một viên bảo châu có thể khiến một đại tông sư tâm động, thậm chí còn có thể khiến hắn không tiếc bỏ ra giá cao để thu mua, đủ để chứng minh giá trị của nó.
Đây là một món bảo vật trân quý.
Nhưng, không ai dám tiến lên.
Bởi vì, mọi người đều biết, ai tiến lên trước, người đó sẽ trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người.
Bất kể là Lý Hạo, Lý Thần, hay là Dương Tinh Vũ, đều không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Đại điện rơi vào một sự yên tĩnh kỳ lạ.
“Đạo hữu, ngươi nói, chúng ta nên làm thế nào bây giờ?”
Dương Tinh Vũ nhìn về phía Lý Hạo, khẽ mỉm cười hỏi.
Hắn biết, Lý Hạo là người thông minh, tất nhiên sẽ có cách giải quyết.
Lý Hạo nghe vậy, khẽ nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: “Không bằng, chúng ta cùng nhau tiến lên, ai có thể lấy được viên bảo châu này, chính là duyên phận của người đó, như thế nào?”
“Được.”
Dương Tinh Vũ gật đầu đồng ý.
Lý Thần cũng không có ý kiến gì.
Thế là, ba người cùng nhau tiến về phía bàn thờ.
Nhưng, ngay khi họ vừa mới tiến lên, một đạo bóng đen đột nhiên lóe lên, thẳng đến viên Tam Sắc Cốt Hỏa Châu trên bàn thờ.
“Không tốt!”
Lý Hạo biến sắc, lập tức xuất thủ ngăn cản.
Dương Tinh Vũ và Lý Thần cũng đồng thời ra tay.
Oanh!
Một đạo lực lượng cường đại bộc phát, trực tiếp đánh bay bóng đen kia.
Nhưng, bóng đen kia lại cực kỳ nhanh nhẹn, tại thời khắc bị đánh trúng, đã lấy được viên Tam Sắc Cốt Hỏa Châu, sau đó lập tức thối lui.
“Ha ha, đa tạ các vị đã nhường nhịn.”
Một thanh âm lạnh lùng vang lên, chỉ thấy một nam tử áo đen đứng ở một góc đại điện, trong tay cầm lấy viên Tam Sắc Cốt Hỏa Châu, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.
Người này, chính là một tên trộm đã ẩn nấp từ lâu.
Hắn một mực ẩn thân trong bóng tối, chờ đợi thời cơ, cuối cùng đã thành công đoạt được bảo vật.
“Ngươi là ai?”
Lý Hạo nhìn chằm chằm vào nam tử áo đen, trong mắt lóe lên một tia sát cơ.
“Ta?”
Nam tử áo đen cười lạnh một tiếng: “Ta chính là ‘Quỷ Ảnh’.”
“Quỷ Ảnh?”
Nghe đến danh hiệu này, Lý Hạo và Dương Tinh Vũ đều biến sắc.
Bọn họ đều nghe nói qua danh tiếng của Quỷ Ảnh, đây là một tên trộm nổi tiếng, tu vi đã đạt đến Hóa Thần kỳ, thân pháp quỷ dị, cực kỳ khó đối phó.
Không ngờ, hắn lại ẩn nấp ở đây.
“Quỷ Ảnh, ngươi cho rằng ngươi có thể mang viên bảo châu này đi sao?”
Lý Thần lạnh lùng nói.
“Tại sao không thể?”
Quỷ Ảnh cười nhạt: “Các ngươi cho rằng, chỉ có ba người các ngươi ở đây sao?”
Nghe vậy, Lý Hạo và những người khác đều khẽ giật mình.
Oanh!
Đúng lúc này, đại điện đột nhiên chấn động mạnh, tiếp theo, từ bốn phía đại điện, đột nhiên xuất hiện mấy đạo bóng người.
Những người này, từng người khí tức cường đại, rõ ràng đều là cao thủ.Chỉ có tại webtruyenchu.com, web truyện chữ hàng đầu
“Đây là…”
Lý Hạo nhìn thấy những người này, sắc mặt càng thêm khó coi.
Hắn nhận ra, những người này, đều là thủ hạ của Quỷ Ảnh.
“Ha ha, các ngươi đã trúng kế của ta rồi.”
Quỷ Ảnh cười lớn: “Hôm nay, các ngươi đều phải chết ở đây.”
Nói xong, hắn phất tay một cái: “Giết!”
Lập tức, những thủ hạ kia đồng loạt xuất thủ, hướng về phía Lý Hạo và những người khác vọt tới.
“Không tốt, mau chạy!”
Lý Hạo hét lớn một tiếng, lập tức quay người bỏ chạy.
Dương Tinh Vũ và Lý Thần cũng không dám chậm trễ, vội vàng đuổi theo.
“Chết tiệt!”
Lý Hạo nghiến răng, chỉ có thể ngạnh chiến.
Oanh oanh oanh!
Trong đại điện, đại chiến bộc phát.
Lý Hạo, Dương Tinh Vũ, Lý Thần ba người liên thủ, cùng những thủ hạ của Quỷ Ảnh đánh nhau kịch liệt.
Nhưng, số lượng đối phương quá nhiều, lại đều là cao thủ, ba người bọn họ rất nhanh đã rơi vào thế bị động.
“Làm sao bây giờ?”
Dương Tinh Vũ có chút sốt ruột hỏi.
“Chỉ có thể cố gắng phá vây.”
Lý Hạo trầm giọng nói.
Nhưng, muốn phá vây, lại nói dễ hơn làm.
Những thủ hạ của Quỷ Ảnh đã bao vây chặt chẽ, căn bản không cho bọn họ bất kỳ cơ hội nào.
“Ha ha, các ngươi đừng phí công sức nữa.”
Quỷ Ảnh đứng ở một bên, nhìn cảnh tượng trước mắt, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý: “Hôm nay, các ngươi đều phải chết ở đây.”