Thiếu niên áo trắng nhìn chằm chằm vào dòng sông xanh trước mặt, trong mắt lóe lên một vẻ hưng phấn kỳ lạ.
Hắn nhẹ nhàng hít một hơi, sau đó từ từ thở ra.
Một luồng khí trắng như sương mù từ trong miệng hắn phun ra, hóa thành một đạo kiếm khí mỏng manh, đâm thẳng về phía dòng sông.
“Xèo!”
Kiếm khí xuyên qua mặt nước, không gây nên một gợn sóng nào.
Nhưng trong lòng sông, một đạo vết nứt nhỏ đã lặng lẽ xuất hiện.
Thiếu niên áo trắng nhếch miệng cười, thân hình lóe lên, đã đứng trên mặt nước.
Hắn bước từng bước, mỗi bước chân đều để lại một đóa hoa sen bằng nước, tỏa ra ánh sáng lung linh.
Sức mạnh của Thanh Hà quả thật huyền diệu.
Lập tức, cả dòng sông bắt đầu cuộn trào, vô số giọt nước bay lên không trung, hóa thành từng thanh kiếm nước nhỏ bé, xoay quanh thân thể hắn.
“Chém!”
Thiếu niên áo trắng hét nhẹ một tiếng, vô số kiếm nước đồng loạt bắn ra, đâm về phía bờ sông đối diện.
“Ầm ầm ầm!”
Bờ sông đá bị bắn nát tung tóe, bụi đá bay mù mịt.
Nhưng thiếu niên áo trắng lại nhíu mày.
“Vẫn chưa đủ…”
Hắn lắc đầu, trong mắt lóe lên một tia bất mãn.
“Thanh Hà lực tuy hùng hậu, nhưng vẫn thiếu đi một phần sắc bén. Nếu có thể dung hợp với Hỏa lực, uy năng chắc chắn sẽ tăng lên gấp bội.”
Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên nhớ tới một người.
Một thiếu niên mặc áo đỏ, tu luyện con đường Hỏa thuộc.
“Hắn… bây giờ không biết thế nào rồi.”
Thiếu niên áo trắng thở dài, trong lòng dâng lên một tâm tư phức tạp.
Hai người bọn họ, một người tu Thủy, một người tu Hỏa, vốn là thiên địch, nhưng lại có một mối quan hệ khó phân rõ.
“Lần này Thanh Hà động, hắn chắc chắn sẽ đến.”
Thiếu niên áo trắng ánh mắt kiên định, “Đến lúc đó, ta nhất định phải phân ra thắng bại với hắn!”