Thời gian trôi qua, bốn ngày trôi qua.
Trong bốn ngày này, Lục Huyền không hề rời khỏi động phủ, cũng không tiếp xúc với bất kỳ ai, toàn tâm toàn ý điều chỉnh trạng thái của mình.
Trong thời gian này, Lý Tử Ngọc đã đến tìm hắn một lần, nhưng thấy động phủ của hắn đóng cửa, liền không làm phiền nữa.
Trong bốn ngày này, Lục Huyền đã hoàn toàn làm quen với thân thể mới của mình, cũng như hiểu rõ hơn về công pháp mới.
Công pháp này, Lục Huyền đặt tên là “Thái Cực Huyền Công”.
Tên gọi này, một mặt là để tưởng nhớ đến “Thái Cực Quyền” thời còn ở Trái Đất, mặt khác cũng vì công pháp này dung hợp hai loại linh lực âm dương, quả thực phù hợp với tên gọi “Thái Cực”.
“Thái Cực Huyền Công” gồm chín tầng, mỗi tầng ứng với một cảnh giới tu luyện từ Luyện Khí lên đến Đại Thừa.
Hiện tại, Lục Huyền đã tu luyện Thái Cực Huyền Công tới tầng thứ ba, ngang với cảnh giới Kim Đan.
Mà tầng thứ tư, chính là cảnh giới Nguyên Anh.
Trong bốn ngày này, Lục Huyền đã đem toàn bộ tinh lực đều dùng để nghiên cứu tầng thứ tư của “Thái Cực Huyền Công”.
Hắn phát hiện, tầng thứ tư của “Thái Cực Huyền Công” so với ba tầng trước phức tạp hơn nhiều, không chỉ cần linh lực âm dương hòa hợp, còn cần ngưng tụ ra một viên “Thái Cực Nguyên Anh”.
“Thái Cực Nguyên Anh” này, không giống với Nguyên Anh thông thường, mà là do linh lực âm dương ngưng tụ thành, có hình dạng một âm một dương, tương hỗ tương sinh, uy lực vô cùng.
Chỉ là, muốn ngưng tụ ra “Thái Cực Nguyên Anh”, ngoài linh lực âm dương hòa hợp ra, còn cần một loại linh vật đặc biệt làm “dẫn tử”.
Loại linh vật này, gọi là “Thái Cực Thạch”.
“Thái Cực Thạch” là một loại linh thạch cực kỳ hiếm có, trong thiên địa tự nhiên sinh ra, chứa đựng linh lực âm dương, có thể dùng làm dẫn tử, dẫn dắt linh lực âm dương trong cơ thể ngưng tụ thành “Thái Cực Nguyên Anh”.
Chỉ là, “Thái Cực Thạch” cực kỳ hiếm có, ngay cả trong tông môn, cũng chưa chắc có.
Lục Huyền đã tìm trong ký ức của nguyên chủ, nhưng không tìm thấy bất kỳ thông tin nào về “Thái Cực Thạch”.
Điều này khiến hắn hơi thất vọng.
Nhưng hắn cũng không nản lòng, bởi vì hắn biết, tu tiên vốn là con đường dài, muốn đột phá cảnh giới Nguyên Anh, tự nhiên không dễ dàng.
Hơn nữa, hắn hiện tại mới Kim Đan hậu kỳ, cách Nguyên Anh còn một khoảng cách, còn có thời gian để tìm kiếm “Thái Cực Thạch”.
Sau khi điều chỉnh xong trạng thái, Lục Huyền mở cửa động phủ, đi ra ngoài.
Vừa ra ngoài, hắn liền thấy Lý Tử Ngọc đang đứng bên ngoài, dường như đã đợi từ lâu.
“Lục sư đệ, ngươi ra rồi.”
Lý Tử Ngọc thấy Lục Huyền đi ra, lập tức cười nói.
“Lý sư tỷ, ngươi tìm ta có việc gì sao?”
“Không có gì, chỉ là thấy động phủ của sư đệ đóng cửa mấy ngày, sợ sư đệ gặp chuyện gì, nên đến xem thôi.”
“Cảm ơn sư tỷ quan tâm, ta không sao.”Bạn đang đọc truyện tại webtruyenchu.com
“Không sao là tốt rồi.”
Lý Tử Ngọc gật đầu, sau đó nói: “Sư đệ, ngươi đã ở trong động phủ bốn ngày rồi, có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?”
“Đi dạo?”
“Đúng vậy, mấy ngày nay trong tông môn có một số việc, sư đệ ở trong động phủ, có lẽ không biết.”
“Việc gì vậy?”
“Là chuyện về Trương sư đệ.”
“Trương sư đệ? Trương sư huynh sao?”
“Không phải Trương sư huynh, là Trương sư đệ, Trương Tiểu Phàm.”
“Trương Tiểu Phàm?”
Lục Huyền nghe vậy, trong lòng hơi động.
Hắn nhớ đến, Trương Tiểu Phàm chính là đệ tử ngoại môn kia, trước đây từng cùng hắn cùng tham gia khảo hạch, sau đó bị hắn đánh bại.
“Chuyện gì xảy ra với hắn vậy?”
“Trương sư đệ mấy ngày trước, không biết vì sao, đột nhiên đột phá đến Luyện Khí tầng bảy.”
“Luyện Khí tầng bảy?”
Hắn nhớ rõ, lần trước gặp Trương Tiểu Phàm, hắn mới chỉ Luyện Khí tầng năm, sao lại đột nhiên đột phá đến Luyện Khí tầng bảy?
“Đúng vậy, Trương sư đệ đột nhiên đột phá, khiến rất nhiều sư huynh đệ đều cảm thấy kinh ngạc.”
“Đúng vậy, rất kỳ lạ.”
Lý Tử Ngọc gật đầu, sau đó nói: “Nhưng điều kỳ lạ hơn là, sau khi Trương sư đệ đột phá, hắn liền tuyên bố, muốn thách đấu với sư đệ.”
“Thách đấu với ta?”
Lục Huyền nghe vậy, càng thêm kinh ngạc.
“Đúng vậy, Trương sư đệ nói, lần trước thua sư đệ, hắn không phục, lần này đột phá, muốn lại thách đấu với sư đệ một lần nữa.”
“Lại thách đấu?”
Lục Huyền cười lạnh.
Hắn không nghĩ đến, Trương Tiểu Phàm này lại không biết trời cao đất rộng, rõ ràng đã thua một lần, lại còn muốn thách đấu lần nữa.
“Đúng vậy, Trương sư đệ đã đệ đơn thách đấu lên chấp sự đường, hiện tại chấp sự đường đang xem xét.”
“Chấp sự đường xem xét?”
“Đúng vậy, bởi vì sư đệ hiện tại là đệ tử nội môn, mà Trương sư đệ vẫn là đệ tử ngoại môn, theo quy định của tông môn, đệ tử ngoại môn muốn thách đấu đệ tử nội môn, cần phải được chấp sự đường chấp thuận.”
“Thì ra là vậy.”
“Vì vậy, sư đệ, ngươi có muốn nhận lời thách đấu của Trương sư đệ không?”
Lục Huyền lắc đầu.
Lý Tử Ngọc hơi kinh ngạc.
“Đúng vậy, không nhận.”
Lục Huyền nói: “Ta hiện tại không có hứng thú với thách đấu của hắn.”
“Không nhận.”
Lục Huyền nói: “Dù chấp sự đường có chấp thuận, ta cũng không nhận.”
“Vì sao?”
“Bởi vì không cần thiết.”
“Đúng vậy.”
Lý Tử Ngọc gật đầu, cũng cảm thấy có lý.
Lục Huyền hiện tại là Kim Đan hậu kỳ, mà Trương Tiểu Phàm chỉ là Luyện Khí tầng bảy, khoảng cách giữa hai bên quả thực quá lớn, thách đấu như vậy, đúng là không có ý nghĩa gì.
“Vậy sư đệ định làm thế nào?”
“Không làm gì cả.”
Lục Huyền nói: “Hắn muốn thách đấu, thì để hắn thách đấu, ta không quan tâm.”
“Được.”
Lý Tử Ngọc gật đầu.Truy cập webtruyenchu.com để đọc truyện không quảng cáo rác
“Được rồi, Lý sư tỷ, nếu không có việc gì khác, ta đi trước đây.”
Lục Huyền nói.
“Được, sư đệ đi đi.”
Lý Tử Ngọc nói.
Lục Huyền gật đầu, sau đó quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của Lục Huyền, Lý Tử Ngọc trong lòng cảm thán.
Nàng phát hiện, Lục Huyền sau khi đột phá, không chỉ tu vi tăng mạnh, ngay cả tính tình cũng thay đổi rất nhiều, trở nên trầm ổn và tự tin hơn.
Bởi nàng biết, Lục Huyền càng mạnh, thì về sau càng có thể đứng vững trong tông môn.
…
Lục Huyền rời khỏi động phủ, đi thẳng đến tàng kinh các.
Hắn muốn đi tàng kinh các tìm một ít tư liệu, xem có thông tin gì về “Thái Cực Thạch” không.
Tàng kinh các là nơi chứa sách vở công pháp của tông môn, bên trong có rất nhiều điển tịch cổ, có lẽ có ghi chép về “Thái Cực Thạch”.
Đến tàng kinh các, Lục Huyền trực tiếp đi vào.
Tàng kinh các có ba tầng, tầng một là một số sách vở cơ bản, tầng hai là một số công pháp bí tịch, tầng ba là một số điển tịch cổ.
Lục Huyền trực tiếp đi lên tầng ba.
Tầng ba của tàng kinh các, sách vở không nhiều, chỉ có mấy kệ sách, nhưng mỗi quyển đều là điển tịch cổ, giá trị không nhỏ.
Lục Huyền bắt đầu tìm kiếm từng kệ sách.
Hắn tìm rất cẩn thận, từng quyển từng quyển xem qua.
Chỉ là, sau nửa canh giờ, hắn vẫn không tìm thấy bất kỳ thông tin nào về “Thái Cực Thạch”.
Điều này khiến hắn hơi thất vọng.
Nhưng hắn cũng không nản lòng, tiếp tục tìm kiếm.
Lại qua nửa canh giờ, hắn vẫn không tìm thấy.
Lúc này, hắn đã tìm xong hết các kệ sách ở tầng ba, nhưng vẫn không có manh mối gì.
“Chẳng lẽ, trong tàng kinh các cũng không có ghi chép về ‘Thái Cực Thạch’?”
Ở đó, có một cái bàn nhỏ, trên bàn đặt một quyển sách cổ.
Quyển sách cổ này, bìa đã ố vàng, trông rất cũ kỹ.
Lục Huyền đi đến, cầm quyển sách cổ lên.
Trên bìa sách, viết ba chữ lớn: “Thái Cực Lục”.
“Thái Cực Lục?”
Hắn lật ra xem.
Quyển sách này, ghi chép về một số kiến thức liên quan đến Thái Cực.
Trong đó, có một chương, ghi chép về “Thái Cực Thạch”.
Lục Huyền vội vàng mở chương đó ra xem.
Chương này ghi chép tỉ mỉ về đặc điểm, công năng và những nơi thường xuất hiện của Thái Cực Thạch.
Theo ghi chép, “Thái Cực Thạch” là một loại linh thạch cực kỳ hiếm có, hình thành trong môi trường âm dương giao hòa, thường xuất hiện ở những nơi âm dương giao thoa, như âm dương giao giới, âm dương hồ, v.v.
“Thái Cực Thạch” có hai loại, một loại là “Dương Thạch”, một loại là “Âm Thạch”, hai loại kết hợp với nhau, mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất.
Trong sách còn ghi, gần nhất, “Thái Cực Thạch” xuất hiện ở “Âm Dương Cốc”.
Lục Huyền thấy vậy, trong lòng hơi động.
“Chẳng lẽ, muốn tìm ‘Thái Cực Thạch’, phải vào ‘Âm Dương Cốc’?”
Nhưng ngay lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một thanh âm.
Lục Huyền quay đầu nhìn, chỉ thấy một nam tử áo xanh đang đứng sau lưng hắn.
Nam tử áo xanh này, chính là Trương Tiểu Phàm.
“Trương sư đệ?”
Lục Huyền hơi kinh ngạc, không nghĩ đến lại gặp Trương Tiểu Phàm ở đây.
“Đúng vậy, là ta.”
“Trương sư đệ đến tàng kinh các làm gì?”
“Ta đến tìm một ít tư liệu.”
“Tìm tư liệu?”
“Đúng vậy.”
Trương Tiểu Phàm gật đầu, sau đó nói: “Lục sư đệ, nghe nói ngươi đã đột phá đến Kim Đan hậu kỳ, thật là chúc mừng.”