Lôi Đình trên bầu trời cuối cùng cũng dần dần tiêu tán.
Bạch Tiểu Thuần đứng trên không, thân thể hắn có chút run rẩy, hô hấp dồn dập, toàn thân đau nhức, thậm chí tu vi cũng đang dao động, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ hưng phấn.
Hắn thành công rồi!
Mặc dù tiêu hao cực lớn, thậm chí còn bị thương, nhưng hắn rốt cuộc đã luyện chế ra một cái… Linh Bảo!
Đây là Linh Bảo thật sự, không phải Pháp Bảo!
Mà hắn, Bạch Tiểu Thuần, tu vi Ngưng Khí, lại có thể luyện chế ra Linh Bảo, việc này nếu lộ ra ngoài, tất sẽ chấn động cả tông môn, thậm chí rung chuyển cả ngọn Hoàng Phong!
Hắn cúi đầu nhìn về phía trong tay, nơi đó có một cây Tiểu mâu màu đen, chỉ dài khoảng một tấc, toàn thân tản ra ánh sáng màu đen, mặc dù nhìn có vẻ bình thường, nhưng lại ẩn chứa uy lực kinh thiên.
Cái này chính là Linh Bảo mà hắn luyện chế ra, tên là… Hắc Tiêu!
“Ha ha, Hắc Tiêu, không hổ là Linh Bảo, uy lực quả nhiên cường đại!” Bạch Tiểu Thuần cười ha hả, trong lòng vô cùng thoải mái, hắn cảm giác được, cái Hắc Tiêu này, uy lực ít nhất cũng vượt qua Pháp Bảo gấp mười lần trở lên!
Đây chính là Linh Bảo, Linh Bảo của tu sĩ Kết Đan!
Mà hắn, Bạch Tiểu Thuần, tu vi Ngưng Khí, lại có thể sử dụng Linh Bảo, việc này nếu nói ra, sợ rằng không ai tin.
Nhưng sự thật chính là như vậy, bởi vì hắn tu luyện Thái Cổ Trường Sinh Quyết , Linh Lực tinh thuần vượt xa người thường, thêm vào đó thân thể cường hãn, mới có thể chống đỡ được sự phản phệ của Linh Bảo.
“Được rồi, cũng nên trở về, lần này luyện chế Linh Bảo, tiêu hao quá lớn, cần phải khôi phục một chút.” Bạch Tiểu Thuần thu hồi Hắc Tiêu, sau đó quay người hướng về phía động phủ bay đi.
Trên đường trở về, hắn gặp phải không ít đệ tử, những đệ tử này nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, đều lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì lúc này Bạch Tiểu Thuần trông có vẻ hơi thê thảm, quần áo rách rưới, thân thể còn có vết máu, tựa như vừa trải qua một trận đại chiến.
“Bạch sư đệ, ngươi… ngươi không sao chứ?” Có đệ tử nhịn không được hỏi.
“Không sao, không sao, chỉ là tu luyện thất bại, bị phản phệ một chút.” Bạch Tiểu Thuần cười hì hì, cũng không giải thích nhiều.
Những đệ tử đó nghe vậy, cũng không nghi ngờ gì, bởi vì trong tông môn, tu luyện thất bại bị phản phệ là chuyện thường tình, chỉ là Bạch Tiểu Thuần lần này trông có vẻ hơi nghiêm trọng.
Bạch Tiểu Thuần cũng không để ý, nhanh chóng trở về động phủ, sau đó bắt đầu khôi phục.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua mười ngày.
Trong mười ngày này, Bạch Tiểu Thuần một mực ở trong động phủ khôi phục, đồng thời cũng đang làm quen với Hắc Tiêu.
Hắc Tiêu tuy là Linh Bảo, nhưng uy lực cực lớn, Bạch Tiểu Thuần muốn hoàn toàn khống chế, cũng cần một khoảng thời gian.
Nhưng dù sao, có Linh Bảo trong tay, thực lực của hắn đã tăng vọt, bây giờ cho dù đối mặt với tu sĩ Kết Đan sơ kỳ, hắn cũng có lực chiến đấu!
“Được rồi, cũng nên ra ngoài một chuyến.” Bạch Tiểu Thuần đứng dậy, trong mắt lóe lên tinh quang.
Hắn nhớ tới một việc, đó chính là… Diệm Viêm Phiến!
Diệm Viêm Phiến, đây là một kiện bảo vật mà hắn tình cờ có được từ trong di tích, theo ghi chép, đây là một kiện cổ bảo, uy lực vô cùng, nhưng muốn luyện chế, cần phải tập hợp đủ các loại nguyên liệu.
Mà bây giờ, hắn đã tập hợp được hầu hết, chỉ còn thiếu một loại nguyên liệu chủ yếu… Hỏa Tinh Thạch!
Hỏa Tinh Thạch, đây là một loại khoáng thạch cực kỳ hiếm có, sinh ra ở nơi có Hỏa Nguyên lực cực kỳ nồng đậm, trong tông môn căn bản không có, chỉ có ở bên ngoài mới có thể tìm được.
“Nghe nói tại phía đông của tông môn, có một cái Hỏa Diệm Sơn, nơi đó Hỏa Nguyên lực nồng đậm, có lẽ sẽ có Hỏa Tinh Thạch.” Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, quyết định đi Hỏa Diệm Sơn một chuyến.
Hắn lập tức rời khỏi động phủ, hướng về phía nhiệm vụ các bay đi.
Tại nhiệm vụ các, hắn tiếp nhận nhiệm vụ đi Hỏa Diệm Sơn tìm Hỏa Tinh Thạch, sau đó thẳng đến Hỏa Diệm Sơn.
Hỏa Diệm Sơn cách Linh Khê Tông không xa, chỉ cần nửa ngày là có thể đến.
Khi Bạch Tiểu Thuần đến Hỏa Diệm Sơn, lập tức cảm nhận được nhiệt độ cao bao trùm, bốn phía đều là núi lửa, dung nham cuồn cuộn, khí nóng bốc lên.
“Quả nhiên là Hỏa Diệm Sơn, Hỏa Nguyên lực nơi đây thật sự rất nồng đậm.” Bạch Tiểu Thuần cảm thán một tiếng, sau đó bắt đầu tìm kiếm Hỏa Tinh Thạch.
Hỏa Tinh Thạch thường ẩn nấp trong dung nham, muốn tìm được không dễ dàng, nhưng Bạch Tiểu Thuần có thần thức mạnh mẽ, tìm kiếm cũng thuận lợi hơn.
Hắn du ngoạn trong Hỏa Diệm Sơn, thần thức không ngừng quét qua, tìm kiếm dấu vết của Hỏa Tinh Thạch.
Thời gian trôi qua từng giờ từng phút, rất nhanh đã qua một ngày.
Trong một ngày này, Bạch Tiểu Thuần tìm được không ít khoáng thạch, nhưng đều không có phát hiện Hỏa Tinh Thạch, điều này khiến Bạch Tiểu Thuần có chút nóng lòng.
“Không lẽ Hỏa Tinh Thạch nơi đây đã bị người lấy hết rồi?” Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, nếu thật sự như vậy, vậy thì phiền toái rồi.
Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được một cỗ ba động kỳ dị, từ phía xa truyền đến.Bạn đang đọc truyện tại webtruyenchu.com
Cỗ ba động này, tựa như là… bảo vật xuất thế!
“Bảo vật?” Bạch Tiểu Thuần trong mắt lóe lên tinh quang, lập tức hướng về nơi phát ra ba động bay đi.
Rất nhanh, hắn đến một ngọn núi lửa, chỉ thấy tại đỉnh núi lửa, có một đạo ánh sáng màu đỏ rực đang bốc lên, trong ánh sáng, dường như có một vật đang chầm chậm bay lên.
Bởi vì hắn nhận ra, cái vật đang bay lên đó, chính là… Hỏa Tinh Thạch!
Không chỉ có vậy, còn là một khối Hỏa Tinh Thạch cực lớn, to bằng nắm tay, toàn thân tản ra ánh sáng màu đỏ rực, nhiệt độ cao khiến không khí xung quanh đều vặn vẹo.
“Thật là Hỏa Tinh Thạch, vẫn là khối lớn như vậy!” Bạch Tiểu Thuần vui mừng khôn xiết, lập tức muốn lao lên đoạt lấy.