Tại khu vực trung tâm của đảo Hỏa Diệm, một tòa núi lửa khổng lồ đang phun trào dữ dội, ngọn lửa màu đỏ tươi như máu bắn tung tóe lên bầu trời, hòa quyện với những đám mây đen dày đặc, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ và kinh người.
Trên đỉnh núi lửa, một nhóm người đang đối mặt với nhau.
Một bên là một lão giả tóc trắng, mặc áo bào đỏ, ánh mắt sắc bén như đao, chính là lão giả Hỏa Diệm của Hỏa Diệm Tông.
Đối diện với hắn là một thanh niên mặc áo bào xanh, khuôn mặt tuấn tú, khí chất xuất trần, chính là Tần Tang.
Hai người cách nhau mấy chục trượng, khí thế đối đầu, không khí căng thẳng đến mức có thể cắt ra được.
“Tần tiểu hữu, ngươi thật sự muốn tranh đoạt Hỏa Tinh Diệm Viêm này sao?” Lão giả Hỏa Diệm trầm giọng nói, trong giọng nói mang theo một tia uy hiếp.
Tần Tang khẽ cười, không chút sợ hãi: “Tiền bối, bảo vật trong thiên địa, người có đức được hưởng. Hỏa Tinh Diệm Viêm này vốn là vật vô chủ, tại sao lại nói là tranh đoạt?”
Haha, nói hay đấy! Nhưng ngươi có biết, nơi này từ lâu đã là lãnh địa của Hỏa Diệm Tông ta? Hỏa Tinh Diệm Viêm này, lão phu đã để mắt tới đã lâu!
Tần Tang lắc đầu: “Tiền bối nói không đúng. Theo ta biết, Hỏa Tinh Diệm Viêm này mới hình thành chưa lâu, sao có thể là thứ tiền bối để mắt từ lâu được? Hơn nữa, nếu thực sự là của tiền bối, sao không thu lấy sớm hơn?”
Lão giả Hỏa Diệm sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi.
Hắn đúng là phát hiện Hỏa Tinh Diệm Viêm này không lâu, vốn định đợi nó thành thục hoàn toàn rồi mới thu hoạch, không ngờ lại bị Tần Tang chen ngang.
“Tốt, tốt, tốt!” Lão giả Hỏa Diệm liên tục nói ba tiếng tốt, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, “Vậy thì để lão phu xem, ngươi có tư cách gì để nói câu ‘người có đức được hưởng’ này!”
Chim lửa chưa tới, nhiệt độ kinh khủng đã bao trùm cả không gian, ngay cả đá núi lửa xung quanh cũng bắt đầu nóng chảy.
Tần Tang thấy vậy, không hề kinh hoảng, ngược lại còn lộ ra vẻ hứng thú.
“Thì ra là Hỏa Diệm Chân Quyết của Hỏa Diệm Tông, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Hắn cũng không tránh né, đưa tay phải ra, năm ngón tay khẽ búng.
Xèo xèo xèo!
Năm đạo kiếm khí màu xanh lam từ đầu ngón tay bắn ra, trong chớp mắt đan thành một tấm lưới kiếm khí, đón lấy con chim lửa.
Ầm!
Chim lửa và lưới kiếm khí va chạm, bùng nổ thành vô số tia lửa.
Nhưng kỳ lạ thay, những tia lửa này không hề tản ra, mà bị một lực vô hình khống chế, dần dần ngưng tụ thành một quả cầu lửa nhỏ, lơ lửng giữa không trung.
Lão Hỏa Diệm trợn mắt nhìn, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Tần Tang khẽ mỉm cười, tay phải nắm lại, quả cầu lửa nhỏ lập tức bay về phía hắn, rơi nhẹ nhàng vào lòng bàn tay.
“Đa tạ tiền bối tặng lửa.”
“Ngươi… ngươi thật sự là Kết Đan hậu kỳ?” Lão giả Hỏa Diệm giờ mới ý thức được, đối thủ trước mắt tuy trẻ tuổi, nhưng thực lực lại kinh khủng khôn lường.
Vừa rồi một chiêu đó, hắn đã dùng đến bảy thành công lực, nhưng lại bị Tần Tang nhẹ nhàng hóa giải, thậm chí còn thu phục hỏa diệm của hắn.
Loại thủ đoạn này, tuyệt đối không phải tu sĩ Kết Đan hậu kỳ bình thường có thể làm được!
Tần Tang không trả lời, chỉ nhìn về phía miệng núi lửa đang phun trào.Hãy tôn trọng công sức converter tại webtruyenchu.com
Tại đó, một khối tinh thạch màu đỏ thẫm đang từ từ nổi lên, toàn thân tỏa ra ánh sáng hừng hực, chính là Hỏa Tinh Diệm Viêm.