“Pháp bảo?”
Tần Tang hơi ngẩn ra, nhìn về phía Thanh Quân.
Thanh Quân gật đầu, “Đúng vậy, đạo hữu có thể tùy ý chọn một món pháp bảo trong đó, nhưng phải là pháp bảo đã được luyện hóa hoàn toàn, không thể là phôi pháp bảo. Đương nhiên, nếu đạo hữu không ngại, cũng có thể chọn một món pháp bảo không hoàn chỉnh, nhưng giá trị của nó phải ngang bằng với một món pháp bảo hoàn chỉnh.”
Nghe vậy, Tần Tang lập tức hiểu ra.
Pháp bảo hoàn chỉnh và phôi pháp bảo, giá trị chênh lệch rất lớn.
Phôi pháp bảo chỉ là một khung xương, còn thiếu linh tính, cần tu sĩ dùng tinh khí thần của mình để ôn dưỡng, bồi dưỡng linh tính, mới có thể phát huy được uy lực thực sự.
Quá trình này cần tiêu hao rất nhiều tinh lực và thời gian, không phải một sớm một chiều là có thể hoàn thành.
Một món pháp bảo hoàn chỉnh thì khác, đã được ôn dưỡng hoàn thiện, linh tính đầy đủ, chỉ cần luyện hóa là có thể sử dụng được, tiết kiệm rất nhiều công sức.
Thanh Quân muốn dùng một món pháp bảo hoàn chỉnh để đổi lấy một món pháp bảo không hoàn chỉnh, xem ra hắn rất có tự tin, cho rằng mình có thể tìm được pháp bảo phù hợp với mình trong đống pháp bảo không hoàn chỉnh kia.
Tần Tang suy nghĩ một chút, hỏi: “Không biết đạo hữu có thể cho tại hạ xem qua những pháp bảo đó không?”
“Đương nhiên được.”
Thanh Quân vung tay, một luồng ánh sáng xanh bay ra, hóa thành một thanh kiếm màu lục, lơ lửng trước mặt Tần Tang.
Phi kiếm này dài khoảng ba thước, thân kiếm mảnh dài, toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh lục nhạt, trên thân kiếm có vân mây lượn lờ, trông rất linh động.
Đây là Thanh Vân Kiếm, một pháp bảo thuộc hàng trung phẩm, uy lực không hề tầm thường.
Thanh Quân giới thiệu.
Hắn tuy có Hỗn Nguyên Đồ, nhưng Hỗn Nguyên Đồ chủ yếu dùng để phòng thân, công kích không đủ mạnh.
Nếu có thể có thêm một thanh pháp bảo kiếm để ngự, thực lực của hắn chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.
Nhưng hắn cũng không vội vàng quyết định, mà nói: “Còn có pháp bảo nào khác không?”
Thanh Quân cười cười, lại vung tay, một đạo kim quang bay ra, hóa thành một chiếc chuông vàng nhỏ.
Chuông vàng này chỉ to bằng nắm tay, bề mặt có khắc hoa văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.
Đây là Kim Linh Chung, cũng là pháp bảo trung phẩm, có thể phát ra âm ba công kích nguyên thần, uy lực cũng chẳng kém.
Tiếp theo, Thanh Quân lại lấy ra lần lượt mấy món pháp bảo nữa, đều là pháp bảo trung phẩm, uy lực đều không tầm thường.
Tần Tang nhìn qua những pháp bảo này, trong lòng suy tính.
Những pháp bảo này đều rất tốt, nhưng hắn cảm thấy vẫn chưa đủ.
Hắn hiện tại thiếu nhất không phải pháp bảo công kích, mà là pháp bảo phòng thân.
Hỗn Nguyên Đồ tuy là pháp bảo phòng thân, nhưng cấp bậc quá cao, hắn hiện tại vẫn chưa thể phát huy hết uy lực của nó.
Nghĩ đến đây, Tần Tang hỏi: “Không biết đạo hữu có pháp bảo phòng thân nào không?”
“Pháp bảo phòng thân?”
Thanh Quân hơi ngẩn ra, sau đó cười nói: “Đạo hữu quả nhiên cẩn thận. Pháp bảo phòng thân so với pháp bảo công kích quý hiếm hơn nhiều, nhưng ta cũng có một món.”
Nói xong, hắn vung tay, một đạo hắc quang bay ra, hóa thành một mặt khiên đen.
Khiên đen này to bằng bàn tay, bề mặt có khắc hoa văn rồng đen, tỏa ra khí tức âm lãnh.
“Đây là Huyền Long Thuẫn, pháp bảo phòng thân cấp trung phẩm, phòng ngự cực mạnh, ngay cả công kích của Nguyên Anh lão tổ cũng có thể chống đỡ vài lần.”
Tần Tang nhìn chằm chằm vào Huyền Long Thuẫn, trong lòng hơi động.
Món pháp bảo này quả nhiên rất phù hợp với hắn.
Nhưng hắn vẫn chưa vội vàng quyết định, mà hỏi: “Không biết đạo hữu còn có pháp bảo phòng thân nào khác không?”
Thanh Quân lắc đầu, “Chỉ có một món này.”
Tần Tang gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Hắn suy nghĩ một lúc, cuối cùng chỉ vào Huyền Long Thuẫn, nói: “Vậy tại hạ muốn món này.”
Thanh Quân cười nói: “Đạo hữu quả nhiên có con mắt tinh tường. Huyền Long Thuẫn này tuy là pháp bảo phòng thân, nhưng giá trị còn cao hơn những pháp bảo công kích kia. Nhưng đã đạo hữu đã chọn, ta cũng không tiếc.”
Nói xong, hắn thu hồi những pháp bảo khác, chỉ để lại Huyền Long Thuẫn.
Tần Tang cũng không khách khí, trực tiếp thu hồi Huyền Long Thuẫn, sau đó lấy ra một món pháp bảo không hoàn chỉnh, đưa cho Thanh Quân.
Món pháp bảo không hoàn chỉnh ấy là một thanh đao, thân đao đã rạn nứt, linh tính tổn hao nghiêm trọng, nhưng vẫn có thể nhận ra nó từng là một pháp bảo thượng phẩm.
Thanh Quân tiếp nhận thanh đao, nhìn kỹ một lúc, sau đó gật đầu, “Không tệ, món pháp bảo không hoàn chỉnh này giá trị không thấp, đủ để đổi lấy Huyền Long Thuẫn.”
Tần Tang thu hồi Huyền Long Thuẫn, trong lòng vui mừng khôn xiết.Đừng đọc ở web lậu, hãy ủng hộ webtruyenchu.com
Có thêm món pháp bảo phòng thân này, an toàn của hắn sẽ được đảm bảo hơn nhiều.
Thanh Quân thu hồi thanh đao, cũng rất vui vẻ.
Hắn có bí pháp đặc biệt, có thể phục hồi pháp bảo không hoàn chỉnh, vì vậy những pháp bảo không hoàn chỉnh này đối với hắn mà nói giá trị cực kỳ lớn.
Hai người lại trao đổi vài câu, sau đó cùng nhau rời đi.
…
Mấy ngày sau.
Tần Tang đang ở trong động phủ tu luyện, đột nhiên nhận được truyền âm của Thanh Quân.
“Đạo hữu, ta đã nhận được tin tức, yến hội sẽ tổ chức vào ngày mai, chúng ta nên xuất phát sớm.”
Tần Tang mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.
Yến hội cuối cùng cũng sắp bắt đầu.
Hắn đứng dậy, đi ra khỏi động phủ, gặp Thanh Quân đang đợi ở bên ngoài.
Hai người không nói nhiều, trực tiếp lên đường.
Yến hội được tổ chức tại một tòa thành trì lớn cách đó không xa.
Hai người bay về phía thành trì, trên đường gặp không ít tu sĩ cũng đang hướng về thành trì.
Những tu sĩ này đều là người tham gia yến hội, thực lực không yếu, ít nhất cũng là Kim Đan kỳ.
Tần Tang và Thanh Quân không gây chú ý, lặng lẽ bay vào thành trì.
Thành trì rất náo nhiệt, khắp nơi đều là tu sĩ, khí tức hỗn tạp.
Hai người tìm một quán trọ định trước, sau đó đi thẳng đến địa điểm tổ chức yến hội.
Địa điểm tổ chức yến hội là một tòa cung điện rộng lớn, trang hoàng lộng lẫy, khí phái trang nghiêm.
Hai người vừa đến cửa, liền có người hầu tiến lên đón tiếp.
“Hai vị đạo hữu, mời vào trong.”
Người hầu này thực lực cũng không yếu, đã đạt đến Kim Đan trung kỳ.
Tần Tang và Thanh Quân gật đầu, theo người hầu đi vào cung điện.
Bên trong cung điện đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, ít nhất cũng có mấy trăm người, đều là cao thủ Kim Đan kỳ, thậm chí còn có vài vị Nguyên Anh lão tổ.
Tần Tang nhìn qua, trong lòng hơi kinh ngạc.
Yến hội này quy mô không nhỏ, có thể quy tụ nhiều cao thủ như vậy, xem ra chủ nhân của yến hội không đơn giản.
Hai người tìm một chỗ ngồi xuống, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Không lâu sau, yến hội chính thức bắt đầu.
Một lão giả tóc bạc bước lên đài cao, cười nói: “Chào mừng chư vị đạo hữu đã tới dự yến hội lần này. Lão phu là chủ nhân, Bạch Vân Tử.”
Bạch Vân Tử!
Hắn đã nghe nói về Bạch Vân Tử, là một vị Nguyên Anh lão tổ nổi tiếng, thực lực cực mạnh, địa vị tôn quý.
Không ngờ chủ nhân của yến hội này lại là hắn.
Bạch Vân Tử tiếp tục nói: “Yến hội lần này, chủ yếu là để các vị đạo hữu giao lưu, trao đổi tu luyện tâm đắc. Đương nhiên, cũng sẽ có một số hoạt động nhỏ, hy vọng các vị đạo hữu có thể tham gia nhiệt tình.”
Những đồ vật này đều là bảo vật quý hiếm, có linh dược, có khoáng thạch, cũng có pháp bảo.
Đây là một số bảo vật lão phu sưu tầm được, hôm nay đem ra mời chư vị đạo hữu thưởng lãm. Nếu có vị nào hứng thú, có thể dùng vật phẩm xứng đáng để đổi lấy.
Bạch Vân Tử cười nói.
Mọi người nhìn những bảo vật trên bàn, đều tỏ ra hứng thú.