Từ khi tinh thần lực của Lục Huyền tiến vào linh trí của cây cỏ, hắn liền cảm nhận được một mảnh hỗn độn mờ mịt.
Không có tư tưởng rõ ràng, cũng không có ngôn ngữ, chỉ có một loại cảm giác mơ hồ, như một đứa trẻ sơ sinh đang ngủ say.
Lục Huyền không vội vàng, dùng tinh thần lực nhẹ nhàng chạm vào, truyền đạt ý niệm hòa ái.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Bỗng nhiên, một gợn rung động mong manh từ linh trí của cây cỏ lan tỏa, tựa như làn sóng nhỏ khẽ gợn trên mặt nước tĩnh lặng.
Lục Huyền lập tức nắm bắt, tinh thần lực của hắn hóa thành một dòng suối ấm áp, nhẹ nhàng bao bọc lấy tia dao động ấy.
“Không sợ… ta không có ác ý…”
Hắn tiếp tục truyền đạt ý niệm an ủi.
Tia dao động kia dần dần trở nên rõ ràng hơn một chút, dường như đang do dự, thăm dò.
Lục Huyền kiên nhẫn chờ đợi, giống như một người câu cá giàu kinh nghiệm, không hề nóng vội.
Rồi thì, một tia ý thức yếu ớt như sợi tơ truyền đến: “… Lạnh… sợ…”
Đây là lần đầu tiên Lục Huyền nhận được phản hồi rõ ràng từ linh trí của Cỏ Uẩn Hàn.
Trong lòng hắn mừng thầm, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, truyền đáp lại: “Đừng sợ, ta sẽ giúp ngươi ấm lên.”
“… Thật sao?…”
“Ừm, thật.”
Lục Huyền dùng tinh thần lực mô phỏng cảm giác ấm áp, truyền đến linh trí của cây cỏ.