Từ khi rời khỏi Thanh Vân Môn, đây là lần đầu tiên Hứa Viêm trở về thị trấn nhỏ.
Thị trấn vẫn như xưa, phố xá nhộn nhịp, tiếng rao hàng vang vọng, hương vị quen thuộc lan tỏa khắp nơi.
Hắn nhớ lại những ngày tháng tu luyện gian khổ ở Thanh Vân Môn, nhớ lại từng trận sinh tử chiến đấu, càng nhớ đến những người thân yêu ở thị trấn nhỏ này.
Một giọng nói quen thuộc vang lên, Hứa Viêm quay đầu nhìn, thấy một bà lão tóc bạc đang đứng trước cửa nhà, ánh mắt tràn đầy vui mừng.
“Bà ngoại!”
Hứa Viêm vội vàng bước đến, ôm lấy bà lão.
Bà lão chính là bà ngoại của Hứa Viêm, cũng là người thân duy nhất của hắn ở thị trấn nhỏ này.
“Tốt lắm, tốt lắm, con đã trưởng thành rồi.”
Bà lão vỗ nhẹ vào lưng Hứa Viêm, giọng nói có chút nghẹn ngào.
Hứa Viêm cảm nhận được sự ấm áp của bà ngoại, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
Hắn biết, dù có đi đâu, thị trấn nhỏ này mãi mãi là bến đỗ của hắn.
Sau khi trò chuyện với bà ngoại một lúc, Hứa Viêm quay trở lại phòng mình.
Căn phòng vẫn được bà ngoại dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, mọi thứ đều như xưa.
Hứa Viêm ngồi xuống giường, lấy ra một viên ngọc giản.
Đây là bảo vật mà hắn nhận được trong một lần kỳ ngộ, bên trong ghi lại phương pháp tu luyện của Thạch Linh.
Thạch Linh là một loại linh thú đặc biệt, có thể thông qua tu luyện để tăng cường thực lực.
Hứa Viêm đã nuôi dưỡng một con Thạch Linh từ lâu, hiện tại đã đến lúc tiến giai.
Hắn tập trung tinh thần, bắt đầu vận chuyển công pháp.
Theo sự vận chuyển của công pháp, Thạch Linh trong cơ thể Hứa Viêm bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Ánh sáng ngày càng sáng, cuối cùng hóa thành một vòng ánh sáng màu vàng, bao phủ lấy Thạch Linh.