Thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa, trong nháy mắt đã là mười ngày sau.
Trong động phủ, Tần Tang ngồi xếp bằng trên mặt đất, trước mặt là một khối thạch anh lớn màu xanh lam, bên trong khối đá ấy lờ mờ hiện lên một bóng hình, chính là Thạch Linh.
Thạch Linh vốn là một khối đá thạch anh, sau khi hấp thụ linh khí thiên địa và tinh hoa của đất trời, trải qua vô số năm tháng mới có thể sinh ra linh trí, là một loại sinh linh thiên địa cực kỳ hiếm có.
Tần Tang đã từng từ trong tay của một tên tu sĩ Trúc Cơ thu được một khối đá thạch anh lớn, bên trong chứa một đạo Thạch Linh, nhưng Thạch Linh này còn rất non nớt, linh trí chưa đầy đủ, chỉ có thể dùng để luyện chế một số pháp khí đặc biệt.
Tần Tang đã từng nghĩ đến việc dùng Thạch Linh này để luyện chế một kiện pháp bảo, nhưng sau đó lại từ bỏ, bởi vì Thạch Linh này quá non nớt, linh trí không đủ, cho dù luyện chế thành công, uy lực cũng không lớn.
Hơn nữa, Thạch Linh này còn có một đặc điểm, đó là có thể dung hợp với các loại Thạch Linh khác, từ đó tăng cường linh trí và uy lực của bản thân.
Tần Tang đã từng tìm kiếm rất nhiều tư liệu, cuối cùng tìm được một phương pháp dung hợp Thạch Linh, đó là dùng hồn lực của chính mình để dung hợp với Thạch Linh, từ đó khiến Thạch Linh trở thành một phần của mình, có thể điều khiển tự nhiên như tay chân.
Phương pháp này tuy rất nguy hiểm, một khi thất bại, không chỉ Thạch Linh sẽ bị hủy diệt, ngay cả nguyên thần của bản thân cũng sẽ bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng một khi thành công, thu hoạch cũng sẽ vô cùng lớn.
Tần Tang đã quyết định thử một lần.
Trong mười ngày này, hắn không ngừng điều tức, đem trạng thái điều chỉnh đến đỉnh phong, đồng thời cũng đem Thạch Linh luyện hóa một lần nữa, khiến nó trở nên thuần phục hơn.
Hôm nay, chính là ngày dung hợp.
Tần Tang hít sâu một hơi, hai mắt nhắm lại, nguyên thần dần dần tách ra khỏi thể xác, hóa thành một đạo hư ảnh mờ mịt, chậm rãi tiến vào trong đá thạch anh.
Vừa mới tiến vào, Tần Tang liền cảm nhận được một cỗ lực lượng bài xích mãnh liệt, đó là ý chí bản năng của Thạch Linh, nó không muốn bị người khác xâm nhập.
Tần Tang không hề hoảng sợ, vận chuyển hồn lực, từng tầng từng tầng bao phủ lên ý chí của Thạch Linh, đồng thời không ngừng truyền đạt thiện ý của mình.
Thời gian một chút một chút trôi qua, ý chí bài xích của Thạch Linh dần dần yếu đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Tần Tang thở phào một hơi, biết rằng bước đầu tiên đã thành công.
Tiếp theo, hắn bắt đầu dung hợp hồn lực của mình với linh trí của Thạch Linh.
Quá trình này cực kỳ chậm rãi và tinh tế, không được có chút sai sót nào, nếu không sẽ dẫn đến thất bại.
Tần Tang toàn lực ứng phó, từng tia từng sợi hồn lực dần dà thẩm thấu vào linh trí của Thạch Linh, dung hợp với nó.
Không biết qua bao lâu, Tần Tang đột nhiên cảm thấy một cỗ cảm giác thân thiết truyền đến, đó là cảm giác của Thạch Linh.
Hắn mở mắt ra, phát hiện Thạch Linh trong đá thạch anh đã biến đổi, từ một đạo hư ảnh mơ hồ trở nên rõ ràng hơn, đồng thời còn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.