Liễu Mộng Nhi thấy Trầm Tường ở chỗ này, trong lòng không khỏi cả kinh, đặc biệt là tư thế ngồi kia của Trầm Tường, mà Cổ Đông Thần cùng Vũ Khai Minh dĩ nhiên không nói gì, điều này làm cho nàng nghi hoặc không ngớt, bởi vì nàng nhìn ra được Trầm Tường cùng hai đại cự đầu này quan hệ không bình thường, bản thân nàng cũng giống như vậy.
Vũ Khai Minh liếc mắt ra hiệu cho Trầm Tường, Trầm Tường mới phản ứng lại, vội vàng đứng dậy, cung kính hành lễ cho Liễu Mộng Nhi, điều này làm cho trong lòng Liễu Mộng Nhi âm thầm buồn cười, đồng thời cũng có chút hài lòng, bởi vì thời điểm nàng cùng Trầm Tường ở chung, Trầm Tường sẽ không có chút quy củ.
Trầm Tường rất phiền muộn, quan hệ giữa hắn cùng ba vị cự đầu này đều là vô cùng tốt, nhưng hiện tại lại phải giả vờ giả vịt.
- Liễu nữ vương, ngươi là đến tìm sư muội sao?
Cổ Đông Thần cười hỏi, nhìn ra được hắn cùng Liễu Mộng Nhi quan hệ không tệ, bằng không cũng sẽ không xưng hô như thế.
- Đan trưởng lão không ở đây sao?
Liễu Mộng Nhi hỏi.
- Đã sớm không có hình bóng.
Vũ Khai Minh than thở.
Liễu Mộng Nhi có chút thất vọng:
- Ta dự định tới tìm nàng, cùng nàng đi Đan Hương Đào Nguyên, cho nàng giúp ta thu thập một ít linh dược, thực sự là đáng tiếc.