Sau khi tiến vào lòng núi, Trầm Tường liền thấy một lò nung to lớn ở bên trong, lò nung này hình vuông, đang tản phát ra từng cỗ từng cỗ khí tức nóng bức, mặc dù vô cùng đơn giản, nhưng cũng nhìn ra được lò nung to lớn này có niên đại rất lâu.
- Thật lớn!
Trầm Tường kinh thán nói.
- Không phải dùng cái này luyện ngươi, quá lãng phí rồi! Ta là dùng cái này.
Liễu Mộng Nhi lấy ra một đỉnh lô bốn chân, nhìn qua là như là bạch ngọc tạo thành, hơn nữa còn rất nhỏ.
Trầm Tường nhìn ngọc đỉnh nho nhỏ trên tay Liễu Mộng Nhi, không khỏi nở nụ cười:
- Mộng Nhi tỷ, tỷ chớ có nói đùa, vật nhỏ này có thể làm gì? Luyện đầu ngón út còn tạm được.
Liễu Mộng Nhi lườm hắn một cái, nói:
- Gia hỏa không có kiến thức.
Sau khi nàng đặt ngọc đỉnh ở mặt đất, chỉ thấy mi tâm nàng ngưng lại, ngọc đỉnh nhất thời bốc lên một trận bạch quang, đang từ từ lớn lên, trong chớp mắt liền trở nên cao như một người.
Trầm Tường nhất thời trợn mắt ngoác mồm, ngọc đỉnh có thể đột nhiên lớn lên, hắn biết loại đồ vật thần kỳ này nhất định rất hi hữu.
Quả nhiên, hắn nghe được Tô Mị Dao duyên dáng gọi to nói:
- Cái này chẳng lẽ chính là Bạch Ngọc Long đỉnh, cũng là dùng Ngọc Long chế tạo thành, tương tự như Viêm Long bảo lô của ngươi, nữ nhân này không đơn giản! Bằng không nàng sẽ không có Chu Tước nhu tình ti kia, cha mẹ nàng nhất định là nhân vật có tiếng tăm bên trong Thiên Giới.
- Bạch Ngọc Long đỉnh là lẫn vào rất nhiều tài liệu trân quý, mới có thể làm cho cái đỉnh này lớn nhỏ tùy ý, to lớn nhất lẽ ra có thể như một ngọn núi nhỏ, hơn mười ngàn năm trước từng xuất hiện ở Thiên Giới một lần, nhấc lên một trận tinh phong huyết vũ, nhưng sau đó thì không có tung tích.
Long Tuyết Di cũng hết sức kinh ngạc:
- Bạch Ngọc Long đỉnh này so với Viêm Long bảo lô của ngươi còn muốn khá hơn một chút.
Trầm Tường nuốt nuốt nước miếng, kinh ngạc nói:
- Mộng Nhi tỷ, đây chẳng lẽ là Bạch Ngọc Long đỉnh?
Lúc này đến phiên Liễu Mộng Nhi bắt đầu kinh ngạc, nàng vội vàng hỏi: