Sự tình Trầm Tường rơi xuống U Minh vực chỉ có mấy người biết, Lữ Thượng kia còn không dám tuyên dương ra ngoài, bằng không rất dễ dàng sẽ hoài nghi đến trên đầu của hắn, bởi vì Cổ Đông Thần căn dặn hắn bảo mật.
Người khác chỉ cho rằng Trầm Tường trốn đi, chỉ bất quá bây giờ Trầm Tường trở về, khiến người ta cảm thấy hắn so với trước mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Trầm Tường từ không trung lao xuống, đứng ở trước mặt nhóm người Trưởng lão viện kia, Trầm Tường nhướng mày, tỉ mỉ nhìn về phía những lão giả kia, rất nhanh, ánh mắt của hắn liền dừng lại ở trên người Lữ Thượng.
Lữ Thượng thấy Trầm Tường có thể trở về, trong lòng càng cực kỳ khiếp sợ, hắn nhớ tới Trầm Tường bị hắn đánh trọng thương, sau đó lọt vào U Minh vực, là tuyệt đối không thể lên, nhưng hiện tại vẫn sống sờ sờ đứng ở trước mặt hắn.
Lữ Thượng sống lâu như vậy, vẫn là lần đầu hoang mang như vậy, nhưng hắn rất nhanh bình tĩnh lại, hắn quyết định, mặc kệ Trầm Tường nói cái gì, chết cũng không thừa nhận!
Trầm Tường đi tới, cái gì cũng không nói, nhìn chằm chằm Lữ Thượng, trong ánh mắt còn mang theo sát khí, đám người Cổ Đông Thần đã nhìn ra chút gì tới, vừa mới bắt đầu bọn họ đối với chuyện này có chút hoài nghi, bởi vì Lữ gia vẫn nợ Trầm Tường tiền đánh cược, ba hạt Trúc Cơ đan cùng một trái Cửu Dương Liệt Diễm Quả, chuyện này đối với Lữ gia mà nói là phi thường đau lòng, nhưng nếu như Trầm Tường chết...
Một lão giả Trưởng lão viện quát to:
- Trầm Tường, ngươi quá không có lễ phép đi!
Lão giả này vừa nói xong, chỉ thấy trong tay Trầm Tường xuất hiện một thanh đại đao, đại đao được hắn rót vào chân khí, bùng nổ ra thanh mang, đồng thời một cỗ sát khí mãnh liệt từ thân thể Trầm Tường phun trào ra, mà Trầm Tường cũng biến mất không còn tăm hơi, điều này làm cho các trưởng lão cả kinh, ngay thời điểm rất nhiều trưởng lão dồn dập muốn ra tay, Cổ Đông Thần hừ lạnh một tiếng.