Long Tuyết Di từng nói phía dưới này có lượng lớn sinh mệnh, nhưng Trầm Tường lại không có thấy, chỉ là cảm thấy phía dưới này phi thường quỷ dị, có một loại quang vụ màu xanh lục, thú hống thần bí, lượng lớn sinh mệnh, còn có một dòng sông.
Trầm Tường suy tính một phen, mới dọc theo bờ sông đi đến một phương hướng, đó là phương hướng thú hống truyền đến, hắn luôn cảm thấy tiếng gào kia thật giống như là đang hô hoán, cầu cứu.
- Tiểu nha đầu, ngươi cũng coi như là yêu thú, ngươi nghe hiểu được tiếng yêu thú gào kia đại diện cho cái gì không?
Trầm Tường hỏi, Long Tuyết Di sôi nổi theo sát ở sau lưng hắn, trong miệng nhai vài viên đan dược, xem ra vô cùng khả ái.
- Gia hoả kia chỉ là đơn thuần rống to, không có truyền đạt cái gì, bất quá ta có thể hỏi hắn, nhưng như vậy, sẽ bại lộ ta tồn tại.
Long Tuyết Di nói, bẹp bẹp ăn Chân Nguyên đan.
Lúc này Trầm Tường để Huyền Vũ kim cương giáp xuất thể, bảo vệ hắn không bị âm khí ăn mòn, làm hắn cảm thấy có chút bất ngờ chính là, âm khí phía dưới này lại không nặng như bên trên.
- Ngươi hỏi gia hoả kia một chút, xem nó là lai lịch gì, nếu như là gia hỏa lợi hại, chúng ta liền chú ý một chút.
Trầm Tường nói, sờ sờ đầu nhỏ của Long Tuyết Di, nhẹ nhàng nhéo gò má của nàng một cái.
Long Tuyết Di cả người quần áo trắng như tuyết, da dẻ trắng nõn, làm cho Trầm Tường rất muốn cắn khuôn mặt của nàng một cái.
Tiểu Long suy nghĩ một chút, nói:
- Cho ta một hạt Chân Nguyên đan, ta liền làm.
Trầm Tường tàn nhẫn mà nhéo khuôn mặt nàng một cái, mới đưa Chân đan cho nàng, sau khi Long Tuyết Di ăn xong, mới khẽ nhếch miệng nhỏ, cũng bùng nổ ra một âm thanh đinh tai nhức óc, cái này làm Trầm Tường sợ bắn cả người.