- Lữ Thượng, ngươi nói là thật sự? Hắn rơi xuống U Minh vực?
Cổ Đông Thần một mặt tái nhợt, Đan trưởng lão cùng Vũ Khai Minh đều run lẩy bẩy cả linh hồn.
- Ta đi xem xem, nói không chắc...
Đan trưởng lão vừa xoay người, lại bị Cổ Đông Thần ngăn cản.
- Đừng đi, chỉ có thể nhìn hắn tạo hóa mà thôi!
Cổ Đông Thần thở dài một tiếng, trên mặt cũng tràn đầy bi sắc.
Vũ Khai Minh nhìn trời cao, than thở một tiếng, tuy rằng Trầm Tường xông ra không ít họa, lại giết mấy Niết Bàn cảnh, nhưng cũng là vì cứu bọn hắn, hơn nữa còn đạt được Huyền Vũ kim cương giáp, sứ mệnh nhiều năm qua của Thái Vũ môn cũng hoàn thành, còn là sư thúc bọn hắn, bây giờ tao ngộ nguy nan như vậy, điều này làm cho bọn hắn đều phi thường bi thống.
- Lúc đó ta bị mấy hắc nhân cuốn lấy, thực lực những người này rất mạnh, ta chiếu cố Trầm Tường không được, cuối cùng hắn với hai hắc y nhân lôi kéo cùng nhau, rớt xuống phía dưới.
Lữ Thượng than thở, hắn chính là Lữ trưởng lão kia, một tên đức cao vọng trọng của Dược Vương sơn Lữ gia, lúc này hắn âm thầm khiếp sợ, hắn nhìn ra Trầm Tường ở trong mắt tam đại cự đầu này phi thường trọng yếu.
Đặc biệt là Đan trưởng lão, bình thường rất nhiều người đều cho rằng Đan trưởng lão này hận Trầm Tường đến muốn chết, nhưng hiện tại tâm tình của Đan trưởng lão lại rất thâm trầm, từ âm thanh của nàng liền có thể nghe được.
Đừng nói thực lực như Trầm Tường, cho dù là Niết Bàn cảnh như bọn họ rơi vào U Minh vực, cũng khó mà còn sống, trừ khi là có thể đúng lúc bay lên.
Nếu như Trầm Tường không bị thương, có thể đúng lúc dùng Chu Tước hỏa dực bay lên, vẫn là còn có thể đi lên, nhưng hiện tại hắn đã ngã xuống dưới rất sâu, hấp lực lớn vô cùng, mặc dù hắn dùng Chu Tước hỏa dực cũng khó mà bay lên, chỉ có thể từng chút từng chút bị hấp xuống.
Huyền Vũ Huyền Cảnh chậm rãi tiêu tán, linh khí tràn về phía toàn bộ Thái Vũ châu, làm cho linh khí của Thái Vũ châu trở nên càng thêm nồng nặc, lúc này Thái Vũ châu cũng phái ra mấy người tọa trấn ở biên cảnh Thái Vũ châu, phòng ngừa người môn phái khác lại đây.