Sát thủ kia nhìn cánh tay cụt của mình nắm lấy một thanh đao nằm dưới mặt đất kia, trong lòng sợ hãi, hắn mạnh mẽ trấn định lại, nhưng lúc đó hắn chỉ nhìn thấy một ánh sáng màu xanh lướt qua, lồng ngực hắn đau xót, cảm giác hết thảy tất cả đều nát tan như thế, lồng ngực của hắn bị Trầm Tường dùng thân đao nặng đến mấy trăm ngàn cân kia đập trúng, cỗ lực lượng mãnh liệt này trực tiếp làm hắn trọng thương, đánh hắn bay vào một ngọn núi nhỏ xa xa.
Thời điểm Trầm Tường chạy tới, sát thủ kia đã hôn mê bất tỉnh, chỉ là trọng thương, cũng chưa chết đi, một tay hắn đặt trên đầu sát thủ kia, rót vào một cỗ thần thức, sau đó hỏi:
- Là ai phái các ngươi tới?
- Lữ trưởng lão!
Âm thanh sát thủ kia suy yếu mà không tình cảm chút nào.
- Nói như vậy ngươi là đệ tử Thái Vũ môn?
Trầm Tường lại hỏi, sắc mặt trở nên cực kỳ âm trầm.
- Không phải, chúng ta là người Lữ gia!
Trầm Tường không hỏi nhiều hơn nữa, đập xuống một chưởng, nhanh chóng diệt sát hắn!
- Lữ trưởng lão! Được lắm Dược Vương sơn Lữ gia, dĩ nhiên muốn giết ta, như vậy cũng không cần trả nợ.
Trầm Tường cười lạnh nói, Lữ trưởng lão cũng là bên trong Trưởng lão viện, bất quá là một trưởng lão xử lý tạp vụ ở ngoại viện, thực lực ở Chân Võ Cảnh chín đoạn, là người của Lữ gia!
Sau khi Trầm Tường thắng Lữ Chính Nam, vẫn không có thu được tiền đặt cược kia. Ba hạt Trúc Cơ đan cùng một trái Cửu Dương Liệt Diễm Quả đều phi thường đắt đỏ, bọn họ không nỡ bỏ những vật trân quý này giao cho Trầm Tường, nếu như giết Trầm Tường, sẽ không có người hướng về bọn họ đòi hỏi rồi!
Từ lúc trước đó Trầm Tường đã nghĩ đến rất có thể Lữ gia sẽ làm như vậy, hắn quyết định chờ hắn từ Huyền Vũ sơn trở về, liền tìm Lữ Chính Nam tính sổ, đối phương có tâm giết hắn, hơn nữa còn suýt chút nữa thành công, mặc dù Trầm Tường không muốn ba hạt Trúc Cơ đan cùng Cửu Dương Liệt Diễm Quả này, cũng phải trút cơn giận!