Nói xong, Trầm Tường lấy ra một khối ngọc bài, trên khối ngọc bài này có bốn kim văn, sau lưng có mười một người dùng huyết kí tên, đây là bằng chứng Luyện đan sư tứ đoạn.
- Lúc ấy ta có đi khảo hạch, đây là bằng chứng!
Trầm Tường giơ cao ngọc bài trong tay, ở ban đêm, bốn đoạn hoa văn vàng rực rỡ kia bắt đầu lóng lánh, làm nhói mắt rất nhiều người. . .
Lúc này phía dưới hoàn toàn yên tĩnh, Luyện đan sư bốn đoạn! Trầm Tường so với Lữ Chính Nam còn trẻ hơn một chút, nhưng xác thực là bốn đoạn! Tuy rằng hắn và Lữ Chính Nam chỉ thua kém một đoạn, nhưng đây là một trời một vực!
Mọi người khiếp sợ, đồng thời cũng âm thầm mắng Trầm Tường âm hiểm, dĩ nhiên giấu dốt, mạnh mẽ gõ Lữ Chính Nam một bút!
Lữ Chính Nam dùng ngón tay run rẩy chỉ Trầm Tường:
- Ngươi. . . Ngươi dĩ nhiên. . . Dĩ nhiên. . .
“ Phốc “ một tiếng, trong miệng Lữ Chính Nam đột nhiên phun ra một ngụm máu, hắn thua rất thảm, ba hạt Trúc Cơ đan cùng một trái Cửu Dương Liệt Diễm Quả! Này là tiền đặt cược rất lớn, trước hắn nghĩ sẽ thắng, cho nên mới dám đánh cược như thế, nhưng này không có được gia tộc đồng ý, hắn biết sau này hắn sẽ rất phiền phức.
- Nếu như ngươi hoài nghi Luyện đan sư Đan Hương Tháp chứng thực, như vậy ta cũng không có cách nào! Có nhận thua hay không tùy ngươi, nhưng nếu như ta không thu tới tiền đặt cược, cũng đừng trách ta sẽ làm ra chuyện ngạc nhiên gì.
Trầm Tường hừ lạnh một tiếng:
- Đánh cược không nổi thì đừng có đánh cược lung tung!
Tiền đặt cược của Trầm Tường đều là của mình, mà Lữ Chính Nam là của gia tộc, riêng một điểm này, liền nhìn ra được hai người chênh lệch với nhau rồi!
Lữ Chính Nam trừng mắt nhìn Trầm Tường một chút, trong ánh mắt tràn ngập sát khí, sắc mặt Trầm Tường nhất thời âm trầm, hắn có thể nghĩ tới Lữ Chính Nam sẽ có ý nghĩ gì!