Nếu như Thái Vũ Môn có một tuổi trẻ thực lực bảng mà nói, như vậy Ngô Thiên Thiên nhất định là sắp xếp thứ nhất, đương nhiên, hiện tại Trầm Tường còn lén gạt sự tình mình là tu vị Chân Vũ Cảnh, bởi vì hắn tình ở Thái Vũ thịnh hội kiếm một bút, nếu như biết hắn là Chân Vũ Cảnh mà nói, hắn nhất định sẽ bị Cổ Đông Thần cùng Vũ Khai Minh đá ra.
Trầm Tường trở lại Thái Đan Vương Viện, lại trông thấy Ngô Thiên Thiên cũng ở nơi này, nàng đang nói chuyện cùng Đan trưởng lão.
Hắn không nghĩ tới Đan trưởng lão vậy mà lần nữa phá lệ, để cho một người tiến vào Thái Đan Vương Viện, Ngô Thiên Thiên trông thấy Trầm Tường, không khỏi gục đầu xuống, trên nét mặt che dấu không được cảm xúc.
Đan trưởng lão là một lão gia hỏa, đương nhiên nhìn ra được chút gì đó.
- Trầm Tường, ngươi làm cái gì nàng?
Thanh âm Đan trưởng lão rét lạnh nói, tràn ngập sát khí.
Lúc này Trầm Tường minh bạch tại sao Đan trưởng lão mang Ngô Thiên Thiên tới đây, bởi vì thời điểm có người ngoài, nàng không cần tôn kính hắn, cũng không cần gọi hắn là sư thúc, đây chính là tự Trầm Tường nói.
- Gừng càng già càng cay a!
Trong nội tâm Trầm Tường thầm than.
Ngô Thiên Thiên vội vàng biện hộ thay Trầm Tường, nói ra:
- Không có gì, chỉ là ta...
- Còn không mau ly khai, đang lúc ta hướng dẫn nàng luyện đan.
Đan trưởng lão quát tháo một tiếng, Trầm Tường cũng vội chạy đi, vừa đi vừa chửi nhỏ.
Trầm Tường đi tới bên cây Thanh Huyền Quả Thụ, hắn vụng trộm dùng Long Tiên tưới cây, hắn phải nhanh chóng lấy được Thanh Huyền Quả, như vậy hắn có thể luyện ra rất nhiều Trúc Cơ Đan.
Vài ngày nữa, Thái Vũ thịnh hội sẽ bắt đầu, mấy ngày qua hắn phát hiện Đan trưởng lão đối với Ngô Thiên Thiên vậy mà phi thường ôn nhu, hơn nữa thập phần kiên nhẫn chỉ đạo Ngô Thiên Thiên luyện đan, cho nàng rất nhiều dược liệu.