Trầm Tường cũng cả kinh, hắn vốn cho rằng dưới tình huống bình thường, kết quả ít nhất phải một hai ngàn năm, nhưng hắn chỉ đi ra ngoài hơn tám tháng đã nở hoa rồi, nói như vậy đại khái là một năm kết quả một lần! Cái này căn bản là loại trái cây bình thường mà!
- Ta đi xem!
Trầm Tường vội vàng chạy tới, trông thấy trên cây nở rộ hai mươi đóa hoa, hắn lập tức cười ha hả:
- Ha ha, Lão Tử sắp trở thành người giàu có nhất.
Đan trưởng lão vỗ đầu của hắn một cái, lạnh lùng nói:
- Chớ có đắc ý, còn chưa có kết quả! Những ngày này ngươi đi làm cái gì rồi hả? Tuy ta rất chán ghét ngươi, nhưng ngươi là người của Thái Đan Vương Viện, ta tuyệt không thể để cho ngươi có nửa điểm sơ xuất, ngươi tốt nhất là bái ta làm thầy, để cho ta truyền thụ cho ngươi thần thông quảng đại, sau đó ta luyện chế Trúc Cơ Đan cho ngươi đột phá.
Trầm Tường dùng ngón tay nhỏ ngoái lỗ tai, cười hì hì nói:
- Vô danh tiểu nha đầu, ngươi nên biết sự tình ta g**t ch*t một Chân Vũ Cảnh của Thú Vũ Môn a, lúc đó ta bị nhốt vào trong cấm địa!
- Đúng vậy, xưng hô thế này chỉ có điên lão đầu kia mới nói như vậy! Ngươi chẳng lẽ...
Đan trưởng lão không ngốc, rất nhanh nghĩ tới điều gì, thân thể mềm mại của nàng có chút run lấy.
Trầm Tường ngửa đầu cười ha hả, tiếng cười tựa như điên lão đầu kia vậy, chỉ thấy hắn lấy ra một tờ khế ước, đưa cho Đan trưởng lão.
- Đây là căn cứ chính xác ta bái sư, tuy sư phó điên điên khùng khùng, nhưng người cũng không tệ lắm, lại chỉ đạo ta rất nhiều, nếu không ta đã sớm chết ở Phiêu Hương Thành.
Trầm Tường đắc ý nói.
Đan trưởng lão có chút run rẩy, nàng từ tờ khế ước bái sư này, có thể tinh tường cảm ứng được khí tức đặc biệt kia của Hoàng Cẩm Thiên.
Đan trưởng lão hít sâu một hơi, mới chậm rãi nói: