Sừng hươu! Đây không phải là Long giác chứ, Trầm Tường rất nhanh liên tưởng đến phương diện này, hắn nhớ rõ tám tháng trước, tại đây đã từng sinh ra một đầu ấu Long, chẳng lẽ tiểu nha đầu này là một đầu tiểu Long hay sao?
- Là Long! Tiểu nha đầu này là một ấu Long, vô luận như thế nào, không biết dùng thủ đoạn gì, cũng phải lưu đầu Long này lại!
Thanh âm của Tô Mị Dao trở nên phi thường kích động, rất nhanh nói ra.
- Đừng dùng sức mạnh, tuy đây là một đầu tiểu Long, nhưng thực lực cũng sẽ không kém!
Bạch U U nói ra.
Trong óc Trầm Tường lập tức trở nên trống rỗng, không nghĩ tới đầu tiểu Long này lại bị hắn gặp, sau khi chấn kinh, hắn rất nhanh bình tĩnh trở lại.
Sau đó cúi xuống, lấy ra vài hạt Chân Khí Đan đưa tới, trên mặt mang vẻ xấu hổ, ôn nhu cười nói:
- Tiểu muội muội, thực xin lỗi, nếu như ngươi sớm một chút nói cho ta biết ngươi đói bụng, ta sẽ không đuổi theo ngươi? Ta nghĩ ngươi là ăn trộm!
Tiểu nữ hài hấp nước mũi thoáng một phát, trừng mắt nhìn năm hạt Chân Khí Đan trong tay Trầm Tường, nước mắt cũng không còn rơi xuống, mắt to của nàng vòng vo thoáng một phát, chỉ thấy nàng như thiểm điện duỗi ra một cánh tay nhỏ bé, lấy đi năm hạt Chân Khí Đan trên tay Trầm Tường, tốc độ kia làm cho Trầm Tường tắc luỡi.
- Hiện tại muội có thể tha thứ cho ta sao?
Trầm Tường ngồi xuống, nhìn gương mặt tinh xảo đáng yêu kia của tiểu nữ hài.
Tiểu nữ hài bẹp bẹp mà nhai nuốt năm hạt đan dược, lộ ra nụ cười ngọt ngào:
- Ngươi cho ta mười hạt nữa, ta sẽ tha thứ cho ngươi!
Trầm Tường không nghĩ tới tiểu nha đầu này còn rất cơ linh, thậm chí có loại tiểu tâm tư này, một chút cũng không giống như là tiểu Long vừa mới sinh ra đời, chẳng lẽ sau khi Long sinh ra, linh trí khai phát nhanh như vậy sao?