Tất cả mọi người hít vào một hơi, Trầm Tường vậy mà đào thoát, đối với Trầm Tường thả ra ngoan thoại, bọn hắn đều tin tưởng không nghi ngờ, chỉ cần cho Trầm Tường thời gian, như vậy sau này Chân Vũ Môn nhất định sẽ có đại phiền toái.
Trầm Tường thi triển Thủy Độn đào thoát, mà Liêu Thiếu Vân liền bề bộn oanh ra vài chưởng, đánh nát mặt đất, oanh ra một hố sâu cực lớn, nhưng không có nhìn thấy bóng dáng Trầm Tường.
- Thú Vũ Môn, Chân Vũ Môn! Các ngươi chờ đó cho ta!
Trầm Tường ở một bờ sông, nắm chặt nắm đấm, hung dữ nói.
- Aii, ngươi hảo hảo dưỡng thương a!
Tô Mị Dao cũng không biết nên nói cái gì.
- Mau chóng tiến vào Chân Vũ Cảnh, đến lúc đó ta truyền thụ vô thượng ma công cho ngươi, khiến cho gia hỏa ra vẻ đạo mạo này chịu nhiều đau khổ, làm hắn sống không bằng chết, làm hắn hối hận vì sinh ra trên đời này!
Thanh âm của Bạch U U tràn ngập sát khí, sâm lãnh vô cùng, nhìn ra được nàng cũng phẫn nộ thay Trầm Tường, này làm trong nội tâm Trầm Tường rất ấm áp.
- Ta lại cho các tỷ thất vọng rồi.
Trầm Tường leo lên bờ, lấy ra một hộp Bạch Ngọc Tán, nuốt vào trong miệng, hiện tại hắn nội thương thập phần nghiêm trọng, phải cần một khoảng thời gian mới hoạt động bình thường được.
- Này không có gì, đi ra ngoài lăn lộn, ai chưa gặp loại chuyện này? Ngươi không chết là tốt rồi, bằng tiền vốn của ngươi, chỉ cần có đầy đủ thời gian, ta cùng sư muội nhất định sẽ bồi dưỡng ngươi thành một cường giả độc nhất vô nhị!
Bạch U U nói ra, thanh âm cao vút, nàng cổ vũ lấy Trầm Tường.
- Ân!
Trầm Tường vận chuyển Thái Cực Hàng Long Công, điều dưỡng lấy thương thế, ăn vào một hộp Bạch Ngọc Tán làm hắn tốt lên rất nhiều.
- Thực lực tên Liêu Thiếu Vân kia rất cường hãn, thực lực tiếp cận với Niết Bàn Cảnh, hẳn là Bách Luyện Cảnh trung kỳ!