Nắm đấm của Trầm Tường bỗng nhiên giống như hoàng kim, chưa một loại khí cương phi thường kh*ng b*:
- Một quyền này là của Chu Vinh.
Nắm đấm của Trầm Tường đánh vào trên gương mặt Mạc Vũ Văn, bạo khởi một hồi nổ vang, chỉ thấy hàm răng của Mạc Vũ Văn nương theo một búng máu bay ra, trên mặt hoàn toàn hãm vào
- Đây là của Tiểu Đao!
Trầm Tường lại đánh ra một quyền, mà lúc này Mạc Vũ Văn đã hôn mê, thất khiếu chảy máu, toàn thân đều là một mảnh máu chảy đầm đìa.
- Trước kia đã nói cùng với ngươi, ta tuyệt sẽ không lưu tình!
Thẩm Tường ngưng tụ Long cương, một cước ước lượng chính xác đá lên bụng Mạc Vũ Văn, đá hắn bay ra ngoài.
Doãn Lâm, Lục Vĩnh Minh, Lôi Trì trông thấy Trầm Tường hung tàn như thế, cũng không có ra tay đi giúp Mạc Vũ Văn, ngược lại bỏ trốn mất dạng, trốn trong đám người.
Tuy Mạc Vũ Văn bị đánh bại, nhưng hơn một vạn người đằng sau kia lại giống như thủy triều lao tới Trầm Tường, trong tay những người này vậy mà đều cầm lợi khí.
- Cần phải bức ta dùng thủ đoạn hung ác mới được sao?
Phần lưng Trầm Tường bốc lên ánh sáng màu đỏ, một đôi Hỏa Dực cực lớn xuất hiện, hắn bật lên một cái, nhảy đến không trung, Chu Tước Hỏa Dực phiêu động lên, làm hắn lơ lửng trên không trung, chỉ thấy toàn thân hắn tràn đầy ánh sáng xanh hồng, nhiệt khí bức người cùng với một loại khí cương cuồng bạo từ trên người hắn bạo dũng mà ra.
- Chấn Thiên Chưởng!
Trầm Tường gào thét một tiếng, từ trên cao bổ ra một chưởng đối với mặt đất, một cổ khí cương vô hình từ trong lòng bàn tay hắn điên cuồng tuôn ra, hóa thành một cổ áp lực cuồng bạo đè xuống.
Trầm Tường phóng thích Thanh Long chân khí cùng Chu Tước chân khí của mình, dùng để thôi phát một cái Chấn Thiên Chưởng này!