Lúc trước Trầm Tường đã sớm nghĩ rất nhiều lời nói lúc ly biệt, đều là một ít lời an ủi cùng cảm động.., nhưng bây giờ chết từ trong trứng nước, làm hắn nghẹn hỏa chính là, hắn lại là bị đạp đi lên.
Cứ như vậy, Trầm Tường dùng một loại tốc độ cực nhanh từ dưới mặt đất bay vụt lên, sau đó rơi trên mặt đất.
Thời điểm xuống dưới hắn là bị đạp xuống, thời điểm đi lên là bị đạp đi lên, này làm hắn có chút dở khóc dở cười.
Trầm Tường trông thấy một lão đầu râu bạc trắng cười mỉm đi tới, Vũ Khai Minh nói:
- Không nghĩ tới ngươi còn có thể nguyên vẹn đi lên, không tệ lắm.
Ở sau lưng của Vũ Khai Minh còn có một thanh niên anh tuấn, khí vũ bất phàm, thanh niên này mặc một thân áo xám, khóe môi nhếch lên một nụ cười thản nhiên, hai đầu lông mày lộ ra một cổ tang thương và uy nghiêm không phù hợp với hình dạng của hắn, Trầm Tường liếc mắt liền nhận ra đây chính là chưởng giáo đương nhiệm của Thái Vũ Môn, Cổ Đông Thần.
- Hắc hắc, còn không mau bái kiến chưởng giáo?
Vũ Khai Minh cười nói.
Trầm Tường không nghĩ tới chưởng giáo dĩ nhiên là một nam tử anh tuấn thoạt nhìn so với hắn còn trẻ hơn, hắn đột nhiên cảm thấy, đứng đầu Thái Vũ Môn thập đại mỹ nam bảng hẳn là chưởng giáo này mới đúng.
Trầm Tường nhìn chung quanh, đứng dậy, sửa sang lại một ít bụi đất trên người, cười nhạt một tiếng:
- Các ngươi đoán ta ở dưới đó gặp được ai?
- Còn đoán sao? Đương nhiên là điên lão đầu kia? Bây giờ ngươi còn có thể cười được, chẳng lẽ hắn không có tra tấn ngươi sao?
Lông mày của Cổ Đông Thần có chút nhíu lại, bởi vì Trầm Tường vậy mà không có hành lễ cho hắn, hơn nữa nhìn bộ dáng kia cũng không có ý tứ hành lễ.
Trầm Tường mặt mũi tràn đầy đắc ý cười nói:
- Lão gia hỏa điên kia thu ta làm đồ đệ, nếu như dựa theo bối phận mà nói, có phải các người cần phải gọi ta một tiếng sư thúc hay không?