Vân Tiểu Đao hồi hộp, giống như là đứa bé, hắn rất sảng khoái móc ra năm hạt Chân Khí đan đưa cho Trầm Tường, hắn là người Vân gia, hơn nữa còn thiên tài như vậy, ở phương diện đan dược căn bản không ít.
- Trầm đại ca, thành thật nói cho ngươi biết, mặc dù ta giới thiệu ngươi cho những tỷ tỷ này của ta, các nàng cũng sẽ không coi trọng ngươi, ánh mắt những nữ nhân kia rất cao.
Vân Tiểu Đao nhìn lướt qua những đệ tử ngồi ở bên cạnh quảng trường, những đệ tử kia đều lộ ra thần sắc căm giận, hiển nhiên bọn họ cũng bị Vân Tiểu Đao lừa qua.
Lúc này, Trương Đức vội vàng chạy tới, cười nói:
- Luận võ cùng người mới, tại sao có thể ít đi ta? Ta đến chủ trì, các ngươi chạm đến là được, chớ tổn thương hòa khí.
Trầm Tường cùng Vân Tiểu Đao đi tới trung tâm quảng trường, sàn nhà ở chỗ này đều dùng một loại đá phi thường kiên cố làm thành, rất khó vỡ vụn, vì lẽ đó cũng không sợ một trận chiến đấu liền hủy diệt.
- Tiểu Đao, ngươi đã tham gia kiểm tra nội môn kia chưa?
Trầm Tường hỏi.
- Đã tham gia ba lần, nhưng mỗi lần đều là ở hạng thứ hai liền đi ra, năm nay ta mới tiến vào Phàm Võ Cảnh tầng mười, cho nên năm nay ta nhất định có thể tiến vào nội môn.
Vân Tiểu Đao tự hào nói.
Trầm Tường gật đầu, sắc mặt trở nên nghiêm túc, bởi vì hắn tra xét thấy Vân Tiểu Đao này là một võ giả nắm giữ chân khí kỳ lạ, loại chân khí kia làm cho người ta có một loại cảm giác rất cuồng bạo, nhưng ở trong cơ thể Vân Tiểu Đao lại rất ngoan ngoãn.
- Hẳn là hỏa lôi chân khí, hắn hẳn là có biến dị hỏa lôi mạch.
Tô Mị Dao nói.
Thái Vũ môn, ba ngàn Vũ Viện, một trăm ngàn đệ tử, người có thể tiến vào đều là thực lực không tầm thường, Trầm Tường vừa tiến đến liền gặp phải rất nhiều cường giả tuổi trẻ, mà vị trước mắt này, mười sáu tuổi là Phàm Võ Cảnh tầng mười, ngoại môn đệ nhất cường giả!