Ngay thời điểm Vương Nghị Sơn cùng mọi người sững sờ, thân hình Trầm Tường lóe lên, đi tới trước mặt Vương Nghị Sơn, loại tốc độ kinh khủng đến cực điểm này lần thứ hai khiến người ta khiếp sợ.
Vương Nghị Sơn vẫn không phản ứng lại, bụng liền truyền đến đau nhức, hắn cúi đầu nhìn xuống, chỉ nhìn thấy một cánh tay lượn lờ chân khí màu xanh xuyên qua bụng hắn.
- A…
Vương Nghị Sơn phát ra một tiếng hét thảm, mà Trầm Tường cũng ở lúc này lấy rút cánh tay ra, hắn dùng chính là Thanh Long trảo, chân khí hóa thành vuốt rồng, sắc bén vô cùng, đừng nói thân thể máu thịt, cho dù là núi đá cứng ngắc cũng có thể ung dung xuyên thấu.
Cánh tay bị chân khí bao vây, vì lẽ đó cũng không hề dính lên vết máu, nhìn Vương Nghị Sơn ngã xuống trước chân, Trầm Tường nói một cách lạnh lùng:
- Cút nhanh lên, đây là ân oán của ta cùng Hắc Phong bang, ngươi nhúng tay vào chính là tự tìm đường chết, ngày hôm nay ta giữ lại mạng chó của ngươi, để cho ngươi xem chỗ cường đại chân chính của Trầm gia chúng ta.
Vương Nghị Sơn đã hoàn toàn bị thực lực của Trầm Tường làm chấn động thật sâu, tuy rằng trong lòng phẫn hận, nhưng cũng không dám nói cái gì nữa, nhịn đau bảo người ta dẫn hắn rời khỏi phủ đệ Hắc Phong bang.
Ánh mắt Trầm Tường ngưng lại, trong con ngươi nhúc nhích sấm sét màu xanh, cả người đằng đằng sát khí, lần lượt lướt qua người ở bên cạnh Hắc Phong bang chủ, lạnh lùng nói:
- Nếu như các ngươi muốn nhiều chuyện, cũng đừng trách ta không khách khí, ta và các ngươi cũng không hề ân oán gì, ta cũng không muốn lãng phí khí lực động thủ cùng các ngươi.
Thành chủ Hoa Cao Vân là Phàm Võ Cảnh tám tầng, so với Vương Nghị Sơn kia mạnh hơn không ít, nhưng sau khi hắn thấy Trầm Tường ra tay, trong lòng sóng to gió lớn, nếu như hắn đối mặt Trầm Tường, mặc dù có thể thắng, cũng tuyệt đối không chiếm được chỗ tốt, hắn có thể làm được vị trí thành chủ này, tự nhiên có thể nhìn thấy điểm ấy, vì một Hắc Phong bang chủ có tiếng xấu mà đắc tội với một luyện đan sư tiền đồ vô lượng, này rất không có lời, huống chi Trầm gia cũng không phải dễ chọc.