Thời điểm lão giả hô to, trên người tản mát ra từng trận hỏa khí tinh khiết, làm cho chừng mười luyện đan sư kia cả người chấn động, bởi vì loại hỏa khí trình độ này là bọn hắn phi thường ngóng trông, bọn họ có thể xác định lão giả tóc vàng kia nhất định là luyện đan sư, hơn nữa còn là phi thường có tiếng, chỉ bất quá luyện đan sư đều rất ít lộ diện, chỉ có tên mới được mọi người biết.
Trầm Tường đứng ra, đáp:
- Ta chính là quản sự chỗ này, ngươi tìm ta có chuyện gì?
Ai cũng biết Đan Vương Các là của Trầm gia, người phụ trách chủ yếu đó là Trầm Tường.
Lão giả tóc vàng thấy Trầm Tường, trên mặt nhất thời lộ ra thần tình coi rẻ, mặt đầy ngạo khí mà nói:
- Ta cho ngươi lập tức bỏ tên cửa hàng này, không cho phép ngươi dùng cái tên Đan Vương Các này, bởi vì các ngươi không xứng!
Con mắt Trầm Tường hơi nhíu, nói:
- Tại sao? Ta lấy danh tự này không có gây trở ngại đến ngươi, nếu như ngươi đến gây sự, vậy thì đừng trách ta không khách khí!
Lão giả tóc vàng kia khinh miệt nhìn Trầm Tường, cười lạnh nói:
- Lão phu chính là Đan Vương, cho nên ta không cho phép các ngươi dùng cái tên này làm mệnh danh.
Đan Vương?
Nghe được hai chữ này, Trầm Lộc Tông cùng những lão luyện đan sư đến đây tòng quân lập tức ngây ngẩn cả người, bên trong toàn bộ Nam Vũ quốc trên dưới mười mấy ức người, quả thật có một luyện đan sư phi thường cao minh, được phong là Đan Vương, hơn nữa có lui tới cùng Dược gia.
Lúc này bọn họ có thể xác định, lão giả ngạo nghễ trước mắt này chính là Nam Vũ quốc Đan Vương… Mạnh Bá!
Trầm Tường đối với danh tự này cũng không xa lạ gì, lúc hắn còn rất nhỏ liền thường thường nghe được cái tên này, bây giờ dĩ nhiên có thể nhìn thấy người này, hắn rất nhanh liền nghĩ đến, nhất định là Dược gia để Đan Vương này đến gây sự.