Trầm Tường tuyệt không có thể để cho những người muốn giết hắn này sống sót, càng không thể để cho chúng có cơ hội chạy thoát!
- Như vậy mới đúng! Võ đạo chi lộ nên sát phạt quả đoán, bằng không dễ dàng bởi vì trong lòng tích oán mà ẩu hỏa nhập ma, dù như thế nào cũng phải đuổi tới, giết sạch tất cả những người muốn giết ngươi!
Thanh âm Bạch U U tràn ngập sát khí truyền đến.
Lúc này Trầm Tường bay lượn trên không trung, loại cảm giác này làm cho hắn rất thích thú, lúc hắn còn rất nhỏ liền hy vọng có thể có loại bản lĩnh này, mà bây giờ hắn đã làm được, đây đều là công lao của hai mỹ nhân tuyệt thế trong giới chỉ kia.
- U U tỷ, tại sao nàng cùng Mị Dao tỷ trở thành sư tỷ muội? Rất khó tưởng tượng sư phụ các nàng là một người như thế nào!
Trầm Tường phát ra cảm thán từ phế phủ, đồ đệ lợi hại như vậy, sư phụ kia còn phải nói sao?
Bạch U U nói:
- Sư phụ chúng ta không có tên, lai lịch của hắn chúng ta cũng không biết, nếu như ngươi đến cảnh giới kia, nói không chắc ngươi có thể nhìn thấy hắn.
Đối với câu đố của hai người này, Trầm Tường phi thường hiếu kỳ, nhưng cũng rất bất đắc dĩ, bởi vì các nàng không chịu tiết lộ một ít thứ hắn muốn biết.
Trầm Tường đều phi hành buổi tối, hơn nữa đều lựa chọn bầu trời trên rừng núi hoang vắng, sau buổi tối thứ ba, hắn có thể thấy một xe ngựa trên đường lớn xa xa đang chậm rãi chạy, đại lộ kia chính là đi Vương thành, chỉ có địa phương ở gần Vương thành mới có thể xây dựng một con đường như vậy.
Trầm Tường ngưng mắt nhìn đại lộ phía trước, loáng thoáng có thể thấy một mảnh lớn phòng ốc, phía trước cách đó không xa chính là Vương thành, một khi người Dược gia tiến vào Vương thành, Trầm Tường liền không có cơ hội báo thù.
Chiếc xe ngựa kia chỉ có hai xa phu cùng hai hộ vệ cưỡi ngựa, thực lực mạnh nhất chính là Dược gia trưởng lão kia, sau đó chính là Dược Thiên Hoa, nhưng bọn hắn sớm bị Trầm Tường đả thương, hai người xa phu cùng hai cái hộ vệ kia, mạnh nhất cũng chỉ là Phàm Võ Cảnh năm tầng.