Trong lòng Trầm Tường thầm mắng, đồng thời đề cao cảnh giác, vận chuyển chân khí tới tay chân, điều này để hắn bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành công kích hoặc là nhanh chóng né tránh.
- Đừng kinh hoảng, trước hết để cho bọn họ đi ra, nếu như đánh không lại thì bỏ chạy, ngươi có Chu Tước hỏa dực, rất dễ dàng đào tẩu.
Tô Mị Dao truyền âm cho Trầm Tường.
Trầm Tường dụng thần thức trả lời:
- Ta mới không có kinh hoảng, chỉ là khó chịu, dĩ nhiên theo dõi ta lâu như vậy, lẽ nào bọn họ là từ Ngọa Hổ thành theo tới?
- Thật vô dụng, bị người theo lâu như vậy!
Bạch U U hèn mọn nói, điều này làm cho trong lòng Trầm Tường càng khó chịu hơn.
Trầm Tường xoay người, lạnh lùng hô:
- Các ngươi rốt cuộc muốn đi cùng đến ta chừng nào? Đều lăn ra đây cho ta.
Hắn vừa hô xong không bao lâu, xoạt xoạt xoạt, bên cạnh hắn liền xuất hiện năm người áo đen che mặt, từ trước đó hắn từng giúp giúp con cháu Tiết gia đối phó qua những hắc y sát thủ này, hắn không nghĩ tới mình dĩ nhiên cũng sẽ gặp phải.
Năm người áo đen xác thực vẫn đi theo Trầm Tường, chỉ bất quá dọc theo đường đi Trầm Tường đều phi thường cảnh giác, làm cho bọn hắn không dễ ra tay, bây giờ bọn họ bị Trầm Tường phát hiện, chỉ có thể hiện thân.
Năm người áo đen chỉ lộ ra một đôi mắt, ánh mắt vô cùng bình thản, nhìn ra được bọn hắn đều có kinh nghiệm phong phú, bọn họ vừa xuất hiện, không nói hai lời, từ bao trữ vật lấy ra một thanh đại đao đen kịt, giơ đại đao lên, rót chân khí vào, năm người đồng thời bay vọt tới Trầm Tường.
Năm sát thủ này ra chiêu phi thường thẳng thắn, vừa nhanh lại tàn nhẫn, nhưng ngay khi bọn họ bay lên trong nháy mắt, hai mắt Trầm Tường bốc lên hai ngọn lửa, nhiệt khí cả người tăng vọt, Chu Tước chân khí nhất thời rót vào cánh tay hắn, tay phải của hắn bùng lên một trận hỏa diễm, một cái hỏa tiên thật dài xuất hiện ở trong tay hắn, Chu Tước chân khí ngưng tụ thành hỏa tiên, chớp giật đánh tới năm người áo kia, trong chớp mắt liền quật trên thân thể năm tên hắc y, đốt cháy quần áo trên người bọn họ.