Ai nấy đều thấy được một kiếm vừa nãy của Dược Thiên Hoa là phi thường tàn nhẫn, vì lẽ đó cử động của Trầm Tường cũng coi như là đương nhiên, huống chi bọn họ vốn chính là tỷ thí, thụ thương không thể tránh được.
Lúc này Dược gia trưởng lão kia chỉ cảm thấy cực kỳ uất ức, hắn đường đường là một đan dược thế gia, giao thiệp rất rộng, gia tộc cường đại kết minh cùng Dược gia cũng có không ít, mà hôm nay Dược gia bọn họ không chỉ thua linh dược trân quý, còn thua mặt mũi, thiên tài mà Dược gia vẫn lấy làm kiêu ngạo cũng bị đả thương, mà hết thảy này đều là Trầm Tường tạo thành!
- Ha ha...
Dược gia trưởng lão đột nhiên ngửa đầu cười lớn lên:
- Một Trầm gia nho nhỏ, thực sự là không biết tự lượng sức mình, dĩ nhiên chống đối cùng Dược gia! Ngày hôm nay ta liền giáo huấn tiểu tử không biết trời cao đất rộng ngươi một chút!
Dược gia trưởng lão đã liều lĩnh, dưới cái nhìn của hắn, Trầm gia là một tiểu gia tộc, mặc dù hắn dạy Trầm Tường một trận, Trầm gia cũng không dám nói gì, nếu như hai gia tộc khai chiến, Dược gia chắc chắn sẽ không thua.
- Lão già không biết xấu hổ! Dược gia các ngươi mới là không biết trời cao đất rộng, mặt Dược gia các ngươi ngày hôm nay đã bị các ngươi làm mất hết.
Trầm Tường lớn tiếng nói, âm thanh vang dội, truyền khắp quảng trường.
Trong lòng mọi người cũng âm thầm khinh bỉ Dược gia, dĩ nhiên không chịu thua, còn lấy lớn lấn nhỏ, dựa vào mình là một gia tộc cường thịnh, mặc kệ đạo nghĩa mà công kích Trầm Tường, quả thực là không thể nói lý!
Dược gia trưởng lão càng thêm phẫn nộ, điên cuồng hét lên một tiếng, cả người nhất thời bốc ra một cỗ chân khí màu đỏ rực, hai mắt phun lửa, hắn bước ra một bước, song chưởng giống như ánh lửa óng ánh đánh về phía Trầm Tường, chân cương nóng rực vô hình giống như một bức tường trong suốt đẩy mạnh Trầm Tường.