Hoàng Hôn Đạo Thuật, học được và luyện thành công là hai khái riệm hoàn toàn khác nhau.
Ở đây, hầu hết tu sĩ đều từng tu luyện Hoàng Hôn Đạo Thuật. Dù đạo hạnh có cao thấp, họ đều hiểu rõ đạo lý này.
Bởi vì học được Tuế Nguyệt Trọng Sinh Pháp chỉ là một quá trình nhận thức, một sự ghi nhớ và thực hành. Nhưng để thực sự thể nghiệm phương pháp này, không thể đốt cháy giai đoạn, mà phải từng bước, từng bước tu luyện thành công.
So với việc học lý thuyết, thời gian cần thiết để luyện thành trên thân thể có thể gấp mười, gấp trăm lần.
Nếu học được phương pháp tu luyện Hoàng Hôn Đạo Thuật chỉ mất vài giờ, thì để thực sự tu luyện thành công, hoàn toàn nắm giữ, cần vài tháng, vài năm, thậm chí có người phải khổ luyện vài chục năm.
Giờ phút này, mọi người thấy Chu Bạch ngồi xuống, tuyên bố muốn tu luyện Tuế Nguyệt Trọng Sinh Pháp, ai nấy đều tỏ vẻ bất đắc đi.
Doanh Hủy khuyên: "Chu Bạch, thôi đi, đừng tu luyện ở đây, sẽ làm phiền Đại Trưởng Lão."
Cảnh Tú bất đắc dĩ nhìn Chu Bạch, thầm nghĩ: "Chu đại ca có lẽ đang chịu áp lực tâm lý quá lớn, hành vi kỳ lạ này hẳn là do áp lực đó gây ra. Dù sao, anh ấy là người ưu tú nhất trong thế hệ chúng ta, lần Đại La Thiên luận đạo này còn phải dựa vào anh ấy gánh vác. Áp lực trên vai anh ấy quá nặng nề."
Lâm Mộ Thanh ngồi xổm bên cạnh Chu Bạch, vỗ vai anh, lo lắng nói: "Chu Bạch, chúng ta đi thôi, chuyện tu luyện cứ từ từ, còn nhiều thời gian mà."
Hạ Lệ cũng nói: "Chu Bạch, đừng như vậy mà, đáng sợ lắm."
Trịnh Văn Thiên lại híp mắt: "Thằng nhóc này vừa mới vài phút đã học được Tuế Nguyệt Trọng Sinh Pháp, lẽ nào lại có thế trong vài phút luyện thành luôn hay sao?”
"Không thể nào, không thể nào." Trịnh Văn Thiên vội lắc đầu: "Sao có thể xảy ra chuyện như vậy? Thật vô căn cứ, mình đang nghĩ cái gì vậy?"