Triệu Hạo Mạc cảm thấy bàn tay mình đập vào ngực Chu Bạch, cứ như đụng phải một ngọn núi, thân thể đối phương gần như không hề nhúc nhích. Lực lượng từ cú đấm hóa thành luồng phản chấn cường đại, trực tiếp bắn ngược vào lòng bàn tay Triệu Hạo Mạc, phát nổ.
Những tiếng trầm đục vang lên liên tiếp, Triệu Hạo Mạc cảm thấy bàn tay mình đã gãy xương.
Hắn nhìn Chu Bạch với vẻ mặt kinh hãi: “Hắn chẳng phải tu Kiếm Đồ sao? Sao thân thể lại cường hãn đến vậy?”
Không kịp nghĩ nhiều, Triệu Hạo Mạc lúc này cả thể xác lẫn tinh thần đều bị thương, căn bản không thể tiếp tục đối đầu với Chu Bạch. Thân ảnh hắn lóe lên, mang theo hàng chục đạo huyễn ảnh, tỏa ra bốn phương tám hướng.
“Thằng Chu Bạch này, có lẽ cũng am hiểu tấn công tiềm thức, hơn nữa tu vi luyện thể thâm sâu khó lường.”
“Rút lui trước rồi tính, thời gian còn nhiều, từ từ tìm nhược điểm của hắn. Ảo mộng thân pháp của ta có thể trực tiếp ảnh hưởng ngũ giác của người khác, hắn không đuổi kịp hướng ta trốn đâu.”
Ngay khi Triệu Hạo Mạc vừa nghĩ vậy, tiếng xé gió ầm ầm như sấm rền vang vọng khắp bầu trời.
Thân ảnh Chu Bạch như một tia chớp đen, trực tiếp lao đi mấy lần, đánh tan tất cả những huyễn ảnh đang chạy trốn tán loạn.
Ngay sau đó, chỉ trong nháy mắt, Triệu Hạo Mạc cảm thấy vai đột nhiên nặng trĩu. Hắn giật mình quay đầu lại, theo bản năng tung một cước về phía sau, kèm theo một tiếng nổ lớn.
Bàn chân hắn đá thẳng vào đầu gối Chu Bạch, người kia không hề né tránh. Một cơn đau thấu xương bùng nổ tức thì.
May mà lần này chỉ là một cước bản năng, Triệu Hạo Mạc không thi triển võ đạo gì cường đại, nên dù đau nhức kịch liệt, cũng không đến mức gãy xương như trước.
Nhưng dù vậy, cơn đau khủng khiếp vẫn khiến hắn khựng lại, loạng choạng lùi mấy bước. Hắn nhìn Chu Bạch phía sau, rồi nhìn những huyễn ảnh bỏ chạy của mình, không biết từ lúc nào đã bị Chu Bạch đánh tan toàn bộ.
Triệu Hạo Mạc kinh hãi: “Tốc độ của hắn nhanh vậy sao?”
Chu Bạch nhìn đối phương nói: “Ta nói này, ngươi làm gì vậy? Lén nhìn trộm ta thì thôi đi, ta vừa tìm đến ngươi, còn chưa kịp nói gì đã động tay động chân?”
Triệu Hạo Mạc vừa khẩn trương, vừa kinh ngạc nhìn Chu Bạch. Thực lực Chu Bạch thể hiện hoàn toàn vượt quá dự liệu của hắn.
Nghe Chu Bạch nói mình đánh hắn, Triệu Hạo Mạc lại cảm thấy tay chân mình bị thương hình như càng đau hơn. Trong lòng hắn vừa tức vừa bực, cái đầu bị thương dường như cũng càng thêm chóng mặt.
Rõ ràng là mình bị thương, Chu Bạch lại còn trách mình đánh hắn?