Triệu Hạo Mạc: "Lời này có ý gì? Thân phận của Chu Bạch chăng lẽ không phải người bình thường? Hắn là đại năng nào chuyển thế sao? Nhưng đại tai biến là cái gì? Ta chưa từng nghe nói."
Hắn nhìn xuống dòng chữ khác: "Đại cát đại lợi, ban đêm ăn gà?"
Triệu Hạo Mạc: "...... Tối nay hắn muốn ăn gà?"
Hắn tiếp tục đọc: "Hèn mọn phát triển, đừng hổ báo?"
"Quân địch còn năm giây nữa đến chiến trường."
Triệu Hạo Mạc giật mình: "Hắn phát hiện ra ta? Không đúng, chăng lẽ đây là câu nói khắc sâu trong ký ức chiến trường của hắn?”
Nhìn một loạt chữ, Triệu Hạo Mạc càng xem càng nghi hoặc, cảm thấy Chu Bạch ẩn chứa vô số bí mật, nhận thức về thế giới khác biệt với người thường, thoang thoảng toát ra vẻ điên cuồng.
Ở phía bên kia, Chu Bạch cũng cảm thấy rất kỳ lạ. Đang cố gắng tu luyện, đột nhiên hệ thống phụ trợ tu luyện lại hiện ra từng hàng chữ.
Triệu Hạo Mạc trí tuệ -2
Triệu Hạo Mạc trí tuệ -5
Triệu Hạo Mạc trí tuệ -3.
Chu Bạch: "??? Làm cái quái gì vậy?"
Triệu Hạo Mạc cảm thấy những văn tự tiềm thức này quá phức tạp, khó hiểu, không thể nào biết được Chu Bạch đang nghĩ gì, nên quyết định tiếp tục thâm nhập, tìm manh mối khác.
Càng tiến sâu, thế giới tiềm thức của Chu Bạch càng trở nên tăm tối, gió lốc và sấm chớp liên tục kéo đến.
Triệu Hạo Mạc: "Điều này cho thấy tiềm thức của hắn luôn bất ổn, Chu Bạch chịu áp lực tâm lý rất lớn sao? Từ những thông tin ban đầu đến giờ, tiềm thức của hắn... dường như đang dần dần đi đến điên cuồng."
Cùng lúc đó, trong không khí vang lên tiếng thì thầm của Chu Bạch, Triệu Hạo Mạc tập trung lắng nghe: "Tà ý nghĩ trong tiềm thức của Chu Bạch sao? Nơi này có lẽ là những ý nghử sâu kín trong tâm linh mà chính hắn cũng không ý thức được."
"…… Vũ trụ, một cấp độ sai lệch hiển hiện trước mắt mọi người……"
"…… Tấm màn che này vô cùng lớn và vô tận, bao trùm toàn bộ vũ trụ, bao trùm cả ý thức của chúng ta……"