Triệu Hạo Mạc quan sát Chu Bạch một hồi, thấy hắn vẫn đứng im không nhúc nhích, trong lòng thầm nhủ: “Lén lút theo dõi Na Toa sao? Hừ, ta xem ngươi định làm gì trong đêm nay.”
Thế là Triệu Hạo Mạc cứ giữ khoảng cách mấy trăm mét mà theo dõi Chu Bạch. Hắn phát hiện Chu Bạch cứ lẩn quẩn bên cạnh Na Toa, đợi đến khi Na Toa luyện tập xong, lại lẽo đẽo theo cô về phòng ngủ.
“Vậy mà theo về tận phòng ngủ? Hắn định làm gì?”
Triệu Hạo Mạc còn chưa biết phòng ký túc xá của Chu Bạch và Na Toa sát vách nhau. Hắn vừa định bụng xem đối phương có lén theo Na Toa vào phòng không, thì thấy Chu Bạch bỗng chạy nhanh đến, thoăn thoắt leo lên tường, như một con gián bò dọc theo vách tường.
Triệu Hạo Mạc thầm nghĩ: “Gã này đang làm cái quái gì vậy?”
Rồi hắn thấy Chu Bạch dừng lại, rụt rè thò đầu ra ngoài cửa sổ, nằm sấp bất động.
Thực ra, Chu Bạch đang mượn Nhan Áp của Na Toa để tu luyện. Dù phòng hai người sát vách, nhưng việc tu luyện Nhan Áp phải không có vật cản mới hiệu quả, ở sát vách thì chẳng ăn thua gì.
Nhưng Triệu Hạo Mạc không hề hay biết điều này. Hắn nhìn Chu Bạch trên tường, kinh ngạc: “Cái... cái tình huống gì thế này?”
“Theo dõi à?”
“Quấy rối à?”
Triệu Hạo Mạc cảm thấy ghê tởm: “Gã này còn vô dụng hơn mình tưởng tượng. Mất thời gian vào đàn bà đã đành, lại còn lén lút theo đối, nhìn trộm?”
Triệu Hạo Mạc nhẫn nại theo dõi hơn một tiếng, thấy Chu Bạch vẫn nằm im trên tường. Cảm xúc của hắn dần chuyển từ ghê tởm sang kỳ quái, rồi đến rợn người. Đến lúc này, hắn nhìn bóng đen trên tường, bỗng thấy ảo giác, không phân biệt được đó là bóng đen hay là Chu Bạch.