Chu Bạch nhìn ánh mắt chân thành của đổi phương, đột nhiên không biết nói gì.
Thanh niên lại tiếp tục: “Vị tiểu huynh đệ này, phí thời gian vào mấy chuyện yêu đương làm gì, chi bằng theo ta tu luyện Đại Mộng Tâm Kinh. Trong mộng có tất cả, lại còn tu luyện mạnh lên được.”
Chu Bạch nghe xong không tin: “Đừng gạt tôi, Đại Mộng Tâm Kinh tôi luyện rồi, nó là Mất Ngủ Tâm Kinh chứ gì, luyện xong căn bản không ngủ được, còn mơ mộng gì nữa?”
Thanh niên cười: “Cậu nói là Đại Mộng La Hán Tâm Kinh, tôi nói là Đại Mộng Tâm Kinh, khác nhau. Thật đấy, cậu muốn học không? Tôi nằm mơ siêu lắm, chỉ cho cậu.”
Chu Bạch hoài nghi nhìn hắn, như nhìn một kẻ lừa đảo.
Đúng lúc này, Cảnh Tú định nghỉ ngơi một lát thì thấy Chu Bạch, lập tức cười, vừa đi tới vừa gọi: “Chu đại ca, anh về rồi à?”
Chu Bạch quay đầu lại, nhìn Cảnh Tú cười: “Ừ, tìm Doanh Huy lão sư, tiện đường ghé qua thăm mọi người.”
Cảnh Tú mỉm cười: “Chu đại ca, chuyện của anh bọn em nghe hết rồi, lợi hại thật! Em trai em còn đòi xin chữ ký anh đấy.” Nói rồi, cô giơ ngón tay cái lên.
Thanh niên nghe hai người đối thoại, lúc này mới hiểu mình hiểu lầm, đối phương không phải vì Na Toa mà đến.
“Hả? Quen Cảnh Tú sư tỷ, họ Chu… còn nói là học sinh Đặc Tu Ban?” Thanh niên chợt nhớ ra một cái tên, cái tên được khắc trong đại sảnh Đặc Tu Ban, treo trên bia đá ở vị trí cao nhất, treo lên rồi thì không bao giờ thấy ai vượt qua được.
Thanh niên kinh ngạc: “Anh là Chu Bạch?”
Chu Bạch nhìn ánh mắt kinh ngạc của đối phương, vỗ vai hắn: “Suỵt. Khiêm tốn thôi, lần này về tôi không muốn gây chú ý.”
Ánh mắt thanh niên có chút cổ quái, không ngờ tùy tiện bắt chuyện một người ở ngoài tòa nhà Đặc Tu Ban lại là Chu Bạch.
Cảnh Tú giới thiệu: “Chu đại ca, đây là Triệu Hạo Mạc, học sinh mới chuyển đến từ Đạo Giáo.” Cô lại nhìn Triệu Hạo Mạc, vừa tự hào vừa vui vẻ nói: “Đây là đại danh nhân Chu Bạch của Đạo Giáo chúng ta.”