Ôn Bộ, một phòng thí nghiệm cơ mật.
Một trang sách lơ lửng giữa không trung, xung quanh là vô số sợi nhỏ, không ngừng xoay tròn những phù văn phức tạp. Xa hơn nữa là những tầng kim loại màu đỏ máu, những pho tượng đáng sợ, những trận đồ lơ lửng, tất cả bao bọc kín căn phòng.
Bên ngoài phòng, trong phòng quan sát, một nghiên cứu viên nói: “Thật thú vị! Trang sách này, bất kể là chất liệu hay nội dung, nhìn qua đều bình thường, nhưng chỉ cần ai nhìn vào, sẽ bị ảnh hưởng, dần mất đi năng lực suy tư.”
Thu Tinh Trạch đứng bên cạnh, hỏi: “Nếu chỉ mất đi năng lực suy tư, hẳn là không đến mức phát điên chứ? Chắc chắn việc kích động bạo lực, ngoài trang sách này, còn có thứ khác?”
“Chưa chắc.” Nghiên cứu viên đáp: “Diêm Sơn nhắc đến cuốn sách kia, hiện trường chỉ tìm được một tờ. Tờ này tước đoạt năng lực suy tư, có lẽ tờ kế tiếp sẽ gây ra điên cuồng. Chưa tìm được cả cuốn sách, không thể khẳng định.”
“Còn nữa, báo cáo ghi rằng lúc đó tiên thần nhìn thấy những văn tự kỳ quái trên tường, trên đất, trên trần nhà. Có lẽ đó cũng là một phần quan trọng tạo nên nghỉ quỹ và gây ra vặn vẹo.”
Thu Tinh Trạch thở dài: “Haizz, tiếc là chỉ tìm được một trang sách. Tất cả văn tự ở hiện trường sau đó cũng biến mất hết.”
Nói xong, Thu Tinh Trạch ngước nhìn trang sách qua cửa sổ phòng quan sát, hỏi: “Đã nghiên cứu ra nguyên lý gì chưa?”
Nghiên cứu viên cười khổ: “Hiện tượng vặn vẹo điển hình, phi lý, không logic, khó hiểu. Chúng ta giờ nghiên cứu nó, không bằng nói là đang bảo quản nó thì hơn.”