“Ta, Cổ Thiên Lạc, khổ tu luyện thể chi pháp hai mươi năm. `
"Ta dùng đao kiếm đâm xuyên cơ bắp, chém đứt xương cốt, rồi cường đại lên nhờ quá trình tự hồi phục."
"Ta nhảy vào núi lửa, dùng địa hỏa rèn luyện thân thể."
"Ta đến vùng cực bắc băng giá, để cái lạnh thấu xương tàn phá thân thể."
"Ta lặn xuống biển sâu vạn mét, dùng áp lực khủng khiếp dưới đáy biển phá hủy nhục thân."
“Để rèn luyện khả năng kháng độc, ta thu thập một ngàn loại độc được, trải qua mấy trăm lần hiểm tử hoàn sinh."
"Ta mỗi ngày không ngủ, không nghỉ ngơi, như giẫm trên băng mỏng, không dám lơ là nhục thân, mỗi ngày dùng cực hạn để rèn luyện thể phách, nghiền ép từng chút tiềm năng."
"Ngươi dùng mấy trò vặt vãnh này... Dựa vào cái gì mà có thể tổn thương đến ta?"
Chu Bạch sải bước đi về phía Diêu Dĩnh, tiện tay gạt đi đám độc chướng đang xoắn tới. Độc chướng đuổi theo hắn, không ngừng quét qua mặt, thân thể, đùi, nhưng ngay cả một tấc da thịt của Chu Bạch cũng không thể làm tổn thương.
Ngũ Độc Thần Sa càn quét, trùng kích quanh người Chu Bạch, phát ra những tiếng va chạm kim loại chói tai, ma sát tạo thành vô số tia lửa.
Nhưng thứ lực lượng đủ để xoắn nát một tòa nhà cao tầng kia lại không hề gây hấn gì được cho Chu Bạch. Thậm chí Diêu Dĩnh còn thấy thần cát đánh thăng vào mắt, không ngừng chưi vào tai mũi miệng Chu Bạch, nhưng vẫn vô dụng.
Ngược lại, phần lớn Ngũ Độc Thần Sa bị phản chấn, hao mòn, mất đi sự thần diệu. Chu Bạch hừ lạnh một tiếng, thổi tan chúng trong không khí.
Bàn tay phải thô to tùy tiện vỗ ra, tựa như sơn băng địa liệt, sức mạnh điên cuồng gào thét đánh tan đám độc chướng trước mặt.
Chứng kiến cảnh tượng rung động này, kết hợp với những lời Cổ Thiên Lạc vừa nói về quá trình luyện thể, trí tuệ của Diêu Dĩnh... tụt thẳng 30 điểm.