Nghe Diêm Sơn nói vậy, Diêm Chân Quân ngẩn người, rồi cau mày hỏi: Ngươi đầu tư cái sứ"
"Ấy... Thì là... Cái đó... Góp vốn! Vào cái chỗ ở phía sau Tây Nhạc Thành ấy." Diêm Sơn ấp úng một hồi, vội nói, "Một năm lợi tức bốn mươi phần trăm, hai năm hoàn vốn! Năm năm sau gấp bội!"
Mặt Diêm Chân Quân lạnh như băng, hỏi: "Ai bảo ngươi đem tiền ném vào đó? Ngươi đưa cho ai?"
Diêm Sơn: "..."
Hắn im lặng một lúc rồi đáp: "Ta... Ta không biết tên, nhưng mà người kia trông đặc biệt đáng tin, con mắt ta nhìn người chuẩn lắm."
Diêm Chân Quân nghe vậy nhắm mất lại, xoa xoa mỉ tâm, có chút mệt mỏi.
Rồi Diêm Chân Quân thở dài, hỏi tiếp: "Ném bao nhiêu?"
Diêm Sơn: "Khoảng năm sáu ngàn điểm tích lũy gì đó..."
Diêm Chân Quân vừa định nói cũng không nhiều lắm, Diêm Sơn đã nói tiếp: "Nhưng mà Diêm Hải, Diêm Nhan với đám bạn của bọn nó cũng theo con góp vốn, tổng cộng chắc bốn năm chục ngàn điểm tích lũy."
Diêm Chân Quân mở mắt, trừng Diêm Sơn: "Bốn năm chục ngàn điểm tích lũy với ta chẳng là gì, nhưng ta không thể chấp nhận con ta bị lừa bằng cái trò trẻ con như thế."
Diêm Sơn vội kêu lên: "Cha! Người kia không phải lừa đảo, hay là con dẫn hắn đến nói chuyện với cha? Cha nói chuyện với hắn rồi cha sẽ hiểu, hắn thật sự đáng tin mà."
Ánh mắt Diêm Chân Quân lóe lên vẻ lạnh lẽo, Diêm Sơn chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh ập vào mặt, như hàng vạn oan hồn xuyên qua thân thể, khiến hắn toàn thân cứng đờ.
Diêm Sơn sợ hãi nhìn người cha trước mặt, hắn rất ít khi thấy Diêm Chân Quân nổi giận đến vậy, hắn cảm giác hôm nay Diêm Chân Quân đặc biệt nóng nảy.
Diêm Chân Quân nhìn Diêm Sơn co rúm lại, lạnh lùng nói: "Lập tức đến Tây Nhạc Thành, bắt cái thằng lừa tiền của ngươi về đây, bắt nó nhả hết ra."
Diêm Sơn: "Nhưng... Nhưng mà..."