“Sự tình là như vầy.”
Chu Bạch nhìn bảng Phụ Trợ Hệ Thống liên tục hiện thông báo, thầm nghĩ: “Linh Diệu Thượng Nhân? Chẳng phải là người phụ trách phòng thí nghiệm mà Tiêu Hồn nhắc tới sao? Người bị ăn sạch kia? Nàng còn sống?”
“Ừm... Ngược lại có thể nói chuyện, giao tiếp được thì dễ rồi, trước cứ moi thông tin từ nàng ta đã.”
Vừa suy tư, một tràng hoang ngôn đã tuôn ra từ miệng Chu Bạch: “Để ta giới thiệu đã, ta là Tru Tiên Kiếm, một thanh Cửu Cảnh Phi Kiếm có khí linh.”
Linh Diệu Thượng Nhân trí tuệ -10
“Còn đây là Tiền Vương Tôn, một tu sĩ Trúc Cơ thất trọng hai mươi lăm tuổi.”
Linh Diệu Thượng Nhân trí tuệ -5
“Hắn tìm thấy ta trong nhà kho, giải phong ấn, từ đó ta trở thành phi kiếm của hắn.”
Linh Diệu Thượng Nhân trí tuệ -10
“Sau đó chúng ta phiêu lưu khắp nơi, chiến đấu với thiên ma, ở trung ương thành tranh đấu với tiên thần......”
Linh Diệu Thượng Nhân trí tuệ -10
Người phụ nữ đầy máu me trừng mắt Chu Bạch, vẻ mặt lộ ra sự thiếu kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Nói trọng điểm.”
Chu Bạch đáp: “Biết sao được, kiếm linh ngủ say cả trăm năm, lâu lắm không được nói chuyện, ta cứ nhịn không được luyên thuyên vài câu.”
Linh Diệu Thượng Nhân trí tuệ -10
Người phụ nữ lạnh lùng: “Trọng điểm.”
Chu Bạch: “Được rồi, được rồi, tới đây.” Chu Bạch nghĩ bụng: “Chắc cũng đủ rồi chứ? Combo này mà còn tỉnh táo thì đúng là lợi hại, chăng phải trí thông múnh còn hơn ta một chút à? Hơn nữa nghe giọng điệu cũng không giống người thông minh lắm.”
Thế là Chu Bạch ngẫm nghĩ, chậm rãi nói: “Tiền Vương Tôn mắc một căn bệnh, gọi là 'rối loạn trí năng lan truyền', một chứng bệnh khiến người ta kém thông minh đi do lây nhiễm qua đường không khí. Virus sống ký sinh trong não hắn, thường xuyên phát tác, khiến hắn rơi vào trạng thái thiểu năng tạm thời. Tóm lại là đần độn.”