Cốc Lam tay cầm Chu Bạch, men theo một lối đi sâu vào bên trong Thiên Cung.
Chu Bạch hỏi: "Sao ngươi không bay lên? Bay lên nhìn xem địa hình nơi này thế nào chứ?"
Cốc Lam lắc đầu: "Không... không được, không thể bay... sẽ bị tấn công."
Sau khi Cốc Lam giải thích, Chu Bạch mới hiểu ra. Không gian ở đây vô cùng quỷ dị, hễ ai bay cao quá 3 mét sẽ bị một loại lực lượng vô hình tấn công. Ngay cả Cốc Lam, tu vi cảnh giới thứ 7 cũng chỉ chịu được vài giây, chỉ có thể di chuyển trong phạm vi cách mặt đất không quá 3 mét.
Hơn nữa, đến giờ Cốc Lam vẫn chưa biết làm sao để rời khỏi đây. Sau khi bước vào cánh cổng phòng thí nghiệm và đến đây, hắn trực tiếp xuất hiện ở Bắc Thiên Môn, hoàn toàn không thấy đường về.
Thậm chí, toàn bộ Thiên Cung dường như rất cổ quái. Cốc Lam đã thử đủ mọi cách để thăm đò từ vị trí Bắc Thiên Môn, nhưng dù nguyên thần lực chỉ xâm nhập vài trăm mét cũng bắt đầu mất phương hướng, thậm chí không cảm nhận được tình hình ở xa.
Không gian này dường như bài xích việc quét hình bằng nguyên thần lực. Cốc Lam nghi ngờ nơi này nằm trong hư không, nên mới có hiện tượng kỳ dị này.
Là tu sĩ Ôn Bộ, thường xuyên tiếp xúc với những hiện tượng vặn vẹo, Cốc Lam không hành động thiếu suy nghĩ mà dành hai ngày để nghiên cứu tình hình, cho đến khi gặp Chu Bạch và thực sự tiến vào Thiên Cung này.
Cốc Lam nói: "Nơi này... có chút giống Thiên Cung của Thiên Đình ngày xưa..."
"Quái lạ thật." Chu Bạch nghe Cốc Lam giới thiệu về khái niệm Thiên Đình Thiên Cung ngày xưa, hơi nhíu mày nói: "Đông, Tây, Nam, Bắc... Tứ đại Thiên Môn sao? Tóm lại... chúng ta cứ thăm dò khu vực lân cận trước, xem có manh mối gì không."
“Ừ." Chu Bạch hỏi tiếp: Ngươi có pháp bảo, đan được gì không? Đưa ta xem thử, ta kiếm tra xem có vấn đề gì không.”