Diêm Sơn: "Gặp lại nhé!”
Diêm Hải: "Rảnh thì đến ăn cơm cùng nhau nha!"
Trịnh Văn Quảng: "Đại sư, lần sau lại giảng kỹ cho ta về cái vụ điểm tích lũy ảo kia nhé."
"Đi đây, đừng tiễn, ngày mai ta còn đến." Chu Bạch vẫy tay với đám người trong phòng, rồi rời đi giữa những tiếng cười nói vui vẻ.
Vừa đi, hắn vừa bán Băng Tâm Đan, cuối cùng thu được 28 vạn điểm lười. Lúc này, bảng hệ thống hỗ trợ tu luyện của hắn đã có 101 vạn điểm lười, còn thiếu 49 vạn nữa là học được Đạo Tàng.
“Tiếp theo mình sẽ về tu luyện tiếp Nguyên Thủy Đạo Tàng 04, tổng cộng chắc không cần đến 150 vạn điểm lười đâu."
Chu Bạch học được Nguyên Thủy Đạo Tàng 04 khi đạo hóa độ đạt 30%, để tăng đạo hóa độ lên 40% cần 150 vạn điểm lười. Nhưng khi đạo hóa độ của hắn không ngừng tăng lên, đạt 31%, 32%... thì số điểm lười cần thiết để học Nguyên Thủy Đạo Tàng 04 tự nhiên sẽ giảm xuống.
"Vừa tu luyện Nguyên Thủy Đạo Tàng 04, vừa tranh thủ kiếm thêm điểm lười, chẳng mấy ngày mình sẽ tăng đạo hóa độ lên 40%, bước vào cảnh giới thứ 4. Biết đâu điểm lười còn đủ mở Thần đồ, thắp sáng một tinh điểm."
Lúc này, Chu Bạch vô cùng tỉnh táo suy xét tình hình tu luyện hiện tại, nắm bắt tiến độ của mình một cách chính xác.
Khi hắn trở về thì thấy Doanh Hủy đã đổi một nhóm nam hài tử khác, tất cả đều bị đánh ngất xỉu, xếp ngay ngắn trên mặt đất.
Thấy Chu Bạch về, Doanh Hủy vội vàng hỏi: "Ngươi đi đâu muộn vậy? Uổng công ta chuẩn bị cho ngươi nhiều người như vậy, ngươi không đến cũng không báo một tiếng.”
"Đi kết giao bạn bè thôi, vừa hay gặp mấy tu sĩ ở Tây Nhạc Thành, ai cũng tốt bụng, cứ khăng khăng giữ ta lại ăn cơm, haizz, từ chối mãi không được." Chu Bạch liếc nhìn đám nam hài tử trên mặt đất, dưới sự kiểm tra của Nhan Áp, tất cả đều đáp ứng điều kiện.
Chu Bạch hài lòng nói: "Lại đổi một nhóm rồi à?"
"Đương nhiên, cứ mãi một đám thì sao được, người ta cũng không thể mấy ngày mấy đêm không ăn không uống hầu hạ người tu luyện."
Nói đến đây, ánh mắt Doanh Hủy nhìn Chu Bạch có chút kỳ lạ, bởi vì theo quan sát của hắn, Chu Bạch chỉ đơn giản là để mấy người này nằm trên đất, còn hắn thì ngồi một bên tu luyện, từ đầu đến cuối chẳng có gì xảy ra cả.
“Rốt cuộc là trò gì đây?” Doanh Hủy nghĩ tới đây có chút lo lắng: "Chu Bạch ngàn vạn lần đừng có làm loạn.”