Ngay khi Chu Bạch đang thu hoạch khí vận, vơ vét đám Thiên Ma.
Christina đang ghé vào phòng bế quan, vừa nhún nhẩy cái mông, vừa hết sức chăm chú viết gì đó vào một cuốn sổ nhỏ.
“Cho người cơ hội, người không dùng a Thương Minh.”
“Ngươi thua, Không Thiền.”
“Kiếm Tuệ... Mượn ngươi Kiếm Quang dùng một lát.”
Viết xong mấy câu này, Christina nghiêng đầu suy nghĩ: “Ừm, mạch suy nghĩ của Chu Bạch thật sự là thiên mã hành không, không hề khuôn mẫu, mình còn có rất nhiều điều phải học tập. ˆ
“Đáng tiếc hiện tại phải giả vờ bế quan, mình muốn tìm chỗ thực hành cũng không có cơ hội.”
Đột nhiên mắt Christina sáng lên: “Đúng rồi, tại sao mình phải giả vờ bế quan nhỉ, mình hoàn toàn có thể ra ngoài mà, đằng nào cũng chẳng ai biết mình không phải Chu Bạch.”
Nghĩ đến đây, Christina nhảy cẫng lên, nhét quyển sổ nhỏ vào ngực, vội vã rời khỏi phòng luyện công.
Ngay khi cô rời khỏi phòng luyện công không lâu, Doanh Hủy hớn hở chạy tới, hướng về phía phòng luyện công: “Nghiêm Hôi bọn họ lần này hiệu suất thật nhanh, Nguyên Thủy Đạo Tàng 04 đã đoạt được, đưa đến Tây Nhạc Thành rồi, giờ chỉ cần sắp xếp cho Chu Bạch đi tu luyện thôi.”
Nhưng rồi anh lại nghĩ đến việc lần này để tìm kiếm Nguyên Thủy Đạo Tàng, đã có tới 21 vị tu sĩ hy sinh, không khỏi thở dài trong lòng: “Các ngươi yên tâm đi, sự hy sinh của các ngươi sẽ không vô ích đâu.”
Gõ cửa phòng luyện công hồi lâu mà bên trong vẫn không ai trả lời, Doanh Hủy dứt khoát xông vào, lại phát hiện cửa không khóa, trong phòng luyện công chẳng có một bóng người.
“Chu Bạch đâu?”
“Người đi đâu rồi?”...
Christina đang điều khiển nhục thân của Chu Bạch, nghĩ xem nên đi đâu chơi thì mấy nữ tu sĩ đi theo sau lưng cô.
“Có phải Chu Bạch không?”