Thấy Diêm Sơn từ từ bước xuống xe, Trịnh Văn Quảng cùng hơn mười tên tiên thần chủng khác vội vàng tiến lên đón: "Diêm đại ca! Chúc mừng huynh xuất quan thành công, tu vỉ lại tiến thêm một bước."
"Chúc mừng cái gì mà chúc mừng." Diêm Sơn xua tay, có chút bực bội nói: "Vẫn là cảnh giới thứ bảy, không biết đến bao giờ mới đạt tới cảnh giới thứ tám."
Nói rồi, hắn vung tay, trực tiếp lấy từ trong xe ra một loạt bình đan dược ném cho mọi người: "Đã đến cả rồi, mỗi người một bình, cùng nhau vui vẻ một chút."
Đám tu sĩ đồng loạt nói: "Đa tạ Diêm sư huynh."
Mộng Nhược Tồn cùng Cao sư tỷ đứng bên cạnh đưa tay ra, mỗi người chộp lấy một bình đan dược. Nhìn vào trong bình, Mộng Nhược Tồn kinh ngạc: "Là Băng Tâm Đan? Thật là hào phóng!"
Băng Tâm Đan là do Thiên Đình đặc chế, kết hợp nhiều loại thảo được tĩnh tâm ngưng thần, quan trọng là còn phối hợp ý riệm của một tu sĩ cao cấp, có tác dụng ổn định tâm thần, xua tan xao động.
Sau khi dùng Băng Tâm Đan rồi đọc Đạo Tàng, hiệu suất tăng lên gấp đôi không phải là chuyện lạ.
Khi tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma, dần đi theo hướng lệch lạc, dùng Băng Tâm Đan có thể điều chỉnh lại trạng thái tinh thần, giảm thiểu tỷ lệ vặn vẹo.
So với các loại đan dược rèn thể, luyện cốt, tăng trưởng nguyên thần, Băng Tâm Đan giảm thiểu điên cuồng và nhiễu sóng có giá trị và độ khó luyện chế cao hơn nhiều.
Cao sư tỷ bên cạnh nói: "Ta đã bảo ngươi rồi, Diêm Thiếu hào phóng nhất, sau này đi theo Diêm Thiếu, chắc chắn không thiếu phần của ngươi."
Diêm Sơn sau khi ban phát đan được xong, liền phẩy tay bảo đám tu sĩ không phải tiên thần chủng lưi xuống, định nói chuyện riêng với đám tiên thần chủng Trịnh Văn Quảng, thể hiện thái độ khác biệt hoàn toàn với tu sĩ bình thường.
"Đi thôi, anh em lâu ngày không gặp, đến động phủ của ta tâm sự cho thỏa."