Phi kiếm hung hăng đâm vào ngực Tiền Vương Tôn, xuyên thấu ra sau lưng, kéo theo một mảng lớn máu tươi.
Tổng Chân và những người khác kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ nhìn cảnh tượng này, nhưng lại bị Huyền Nữ áp chế, đến đứng cũng không vững.
Tiền Vương Tôn nắm chặt phi kiếm đang đâm vào ngực mình, mặt hai người gần như dính sát vào nhau, tựa hồ có thể nhìn thấy hình ảnh của đối phương trong mắt mình.
Chu Bạch nói: "Tiền Vương Tôn, một kiếm này trả lại cho ngươi, từ nay về sau chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt."
Tiền Vương Tôn há miệng, phun ra một ngụm máu lớn: "Chu Bạch, lần sau gặp mặt, ta nhất định phải giết ngươi."
Chu Bạch hừ lạnh một tiếng, rút phi kiếm ra, không quay đầu lại rời đi, dường như muốn đoạn tuyệt hoàn toàn quá khứ: "Giải cấm chế cho bọn họ.”
Huyền Nữ lúc này mới buông sự áp chế lên đám tu sĩ, bọn họ vội vàng xông tới đỡ Tiền Vương Tôn, ánh mắt nhìn Chu Bạch đã từ phẫn nộ biến thành căm hận.
Thanh Thảo tiến lên phía trước, lập tức thi triển đạo thuật cầm máu cho Tiền Vương Tôn, khép miệng vết thương, chữa trị xuất huyết bên trong...
Báo Tuyết ngăn những người đang muốn xông lên: "Đi mau! Phải rời khỏi đây an toàn, nhanh chóng đưa tình báo này về Tây Nhạc Thành."
Nhìn theo bóng lưng họ rời đi, Huyền Nữ đi tới sau lưng Chu Bạch, cảm nhận được một tia cô đơn trên người hắn.
Huyền Nữ tiến lên, phần đuôi rắn chậm rãi đung đưa, đôi tay mảnh khánh ôm lấy Chu Bạch: "Đừng để ý đến bọn chúng, Chu Bạch, ta sẽ luôn ở bên ngươi. Nhân loại, cuối cùng chỉ là những khách qua đường trong cuộc đời chúng ta mà thôi.”
Chu Bạch khẽ gật đầu: "Ta hiểu."
Ánh mắt Huyền Nữ lướt qua phi kiếm của Chu Bạch, nhẹ nhàng chạm vào một lỗ thủng trên đó: "Phi kiếm của ngươi bị hỏng rồi, có muốn ta giúp ngươi sửa chữa lại không? Kỹ thuật của Thiên Ma cũng không tệ đâu."