Doanh Hủy vẫn lắc đầu: “Chu Bạch vì nhân loại mà liều mạng, đến cả Minh Nguyệt Tiên Nhân còn từ chối, sao có thể đi đầu quân Thiên Ma? Hắn bị điên à?”
Vân Xung Hòa không nói gì, trong lòng lại nghĩ đến người mà trước đây hắn vô cùng xem trọng, dụng tâm bồi dưỡng, vậy mà lại đầu nhập vào tiên nhân Mộng Nhược Tôn.
Lắc đầu, Vân Xung Hòa nói: “Chứng cứ bất lợi cho nó. Dù nó không thực sự phản bội nhân loại, rất có thể cũng đang nằm trong tay Thiên Ma. Điều này càng bất lợi cho cục diện vốn đã không mấy sáng sủa ở Tây Nhạc Thành. Dù những chất vấn nhắm vào chúng ta tạm thời bị dẹp xuống, nhiệm vụ phòng thủ cũng đã thay đổi, chúng ta bị điều đến những vị trí không quan trọng.”
Doanh Hủy hỏi: “Thanh Dương Nhị Từ làm? Hắn không tin chúng ta?”
Vân Xung Hòa lắc đầu: “Chưa đến mức không tin, nhưng đúng là có ý đó, ta hiểu hắn.”
Doanh Hủy thở dài, nhìn sang Triệu Thủ Nhất: “Lão Triệu? Sao nãy giờ ông không nói gì?”
Triệu Thủ Nhất có vẻ ngơ ngác, ngẩng đầu lên: “Hả? Các người nói gì cơ?”
“Chuyện của Chu Bạch ấy.” Doanh Hủy nói: “Hiện tại rất nhiều người ở Tây Nhạc Thành đang chĩa mũi dùi vào chúng ta, cho rằng chúng ta dạy dỗ học sinh không tốt, thậm chí nghi ngờ chúng ta cũng có khuynh hướng theo Thiên Ma.”
Triệu Thủ Nhất tỏ vẻ không nhớ gì cả, kỳ quái hỏi: “Tại sao? Chu Bạch làm gì?”
Doanh Hủy và Vân Xung Hòa nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng.
Triệu Thủ Nhất cười khổ: “Có phải ta lại quên gì rồi không?”
Vân Xung Hòa ân cần nhìn Triệu Thủ Nhất: “Lão Triệu, sau này ông đi theo tôi đi. Đừng hiểu lầm, tôi lo cho ông thôi.”
Triệu Thủ Nhất khoát tay: “Anh em sư huynh đệ cả, không cần giải thích. Tôi hiểu mà.”
...
Trong cấm khu Thiên Ma, Chu Bạch trải qua một đêm khổ tu, nhờ Cao Nhan Áp gia trì và Pháp Thánh Xá Lợi phụ trợ, trực tiếp nâng Nguyên Thần lực từ 4375 lên 4775.