Nghe Thiên Ma Vương nói vậy, Chu Bạch nhíu mày, đầu óc không ngừng suy nghĩ.
Christina lên tiếng: "Nếu những gì Ngải nói là thật, tại sao hắn không nói cho những người khác biết? Chuyện này quá dễ để Thiên Đình và nhân loại mâu thuẫn với nhau rồi."
Chu Bạch đáp: "Có lẽ hắn đã nói, nhưng không ai tin. Hoặc có lẽ Thiên Đình đã che giấu thông tin... Hoặc thậm chí, Thiên Ma và Thiên Đình có thỏa thuận ngầm nào đó? Thậm chí là hợp tác?"
Christina hỏi: "Vậy tiếp theo ngươi định làm gì?"
Chu Bạch đáp: "Ta không phải thánh nhân, vẫn là cứ làm Thiên Ma, cứu nhân loại. Chuyện của Thiên Đình, chờ sau này ta điều tra rõ ràng rồi tính."
Xác định được hướng đi, Chu Bạch nhìn thăng vào mắt Thiên Ma Vương, khẽ cười: "Không cần ngươi nói ta cũng hiểu, xã hội loài người không có chỗ cho ta dung thân, Thiên Đình thì chướng mắt nhân loại, vậy thì đương nhiên làm Thiên Ma là tốt nhất."
Thiên Ma Vương cười: "Ngươi nghĩ vậy là tốt nhất. Ta tiện thể nói chuyện này với nhân loại, để họ yên tâm là ngươi đang thật lòng làm việc cho chúng ta."
Chu Bạch hơi sững sờ, chưa kịp phản ứng ý đối phương, thì quang cảnh trước mắt đã biến đổi, hiện ra khung cảnh Tây Nhạc Thành.
Mấy con Thiên Ma bay lượn trên bầu trời Tây Nhạc Thành, miệng chúng phun ra những luồng sáng, tạo thành một màn ảnh giả lập, chiếu lại dáng vẻ Chu Bạch vừa nói chuyện.
Nhìn bản thân và những lời vừa nói bị phát đi phát lại trên bầu trời Tây Nhạc Thành, lòng Chu Bạch chùng xuống.
Christina kinh hãi: “Vậy phải làm sao bây giờ Chu Bạch! Cả thành sẽ coi ngươi là kẻ phản bội mất!"
Ban đầu Chu Bạch cũng có chút căng thẳng, nhưng nhìn Thiên Ma Vương, Huyền Nữ và Ngụy Thương đang ở ngay trước mặt, anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nói với Christina trong đầu: "Không sao, đợi ta phá hủy kế hoạch này, bọn họ tự nhiên sẽ biết ta không phải nội gián."