Trước Tây Nhạc Thành, người ta nhìn thấy Thiên Ma tựa như mây già che khuất mặt trời, ào ào kéo đến.
Bầu khí quyển dày đặc những chấm đen, mấy chục vạn Thiên Ma chỉ cách thành hơn mười cây số, khiến ức vạn dân chúng trong thành hoảng sợ.
Nhưng dường như lo ngại việc giết chóc sẽ gây kích động, đám Thiên Ma dừng lại cách thành mười cây số, dù chúng không ngừng trồi lên, gào thét, như thể chực chờ xông vào, song vẫn có một ranh giới vô hình giữ chúng lại.
Đây là do những kẻ thượng vị trong Thiên Ma tạm thời áp chế hành động của chúng, bởi trong Thiên Ma, kẻ mạnh hơn có quyền kiểm soát tuyệt đối với kẻ yếu, mệnh lệnh đã ban ra thì khó mà cưỡng lại.
Tuy nhiên, sự kích động do giết chóc là một ngoại lệ. Nếu đám Thiên Ma thực sự tiến vào không phận thành thị, e rằng ngay cả Thiên Ma Vương cũng không thể ngăn chúng tấn công con người ở cự ly gần như vậy.
Khoảng cách mười cây số hiện tại tựa như một lằn ranh cuối cùng, một khi vượt qua, ngay cả Thiên Ma Vương cũng không thể ngăn cản chiến tranh nổ ra.
Từng đoàn tu sĩ bay lên không trung, đứng giữa hộ thành đại trận và đám Thiên Ma, nhìn nhau. Trong lòng họ chất chứa phẫn hận, sợ hãi, lo lắng, kinh hoàng; dù là cảm xúc nào, tất cả đều hướng đến một tương lai bất định.
Doanh Hủy đứng trên mái một tòa cao ốc, nhìn những chấm đen dày đặc cách đó hơn mười cây số. Một nỗi nhục nhã và cừu hận mãnh liệt trào dâng trong lòng hắn.
Trong đầu hắn, ký ức về trận đại chiến Côn Lôn ba mươi năm trước ùa về. Thiên Cung sụp đổ, hai tỷ người chết gần hết, tiếng kêu khóc của ức vạn vong hồn dường như vẫn văng vẳng bên tai.
Doanh Hủy nghiến răng nhìn chằm chằm những con Thiên Ma đang múa may, gào thét: "Các ngươi... lại muốn đến sao?" Hắn siết chặt nắm đấm, chỉ muốn liều mạng với chúng, nhưng thực tại tàn khốc không ngừng giằng xé thần kinh hắn: "Không đánh lại... hiện tại chúng ta vẫn chưa đánh lại..."
Một lát sau, một con Thiên Ma cao mấy mét bay tới. Nó to lớn như mười con sư tử, có đầu hổ, thân hình cồng kềnh như một khối u, cứ thế bay lượn trên Tây Nhạc Thành, ánh mắt lạnh băng quét khắp thành, như hổ quan sát lãnh địa của rrình.
Phó Các chủ Cực Kiếm Các Vương Thủ Huyền phóng lên không trung, nghênh đón con Thiên Ma bên ngoài đại trận.
Ông ta nhìn Thiên Ma, quát: "Thiên Ma, các ngươi muốn cùng nhân loại, cùng Thiên Đình, một lần nữa khai chiến toàn diện sao?"
Sư Hổ Thiên Ma cười lạnh nhìn Vương Thủ Huyền: "Nhân loại, mấy ngày trước các ngươi lén tập kích mấy ngàn Thiên Ma của ta, gây tổn thất lớn, tất cả đều do các ngươi khiêu khích trước. Trong vòng bảy ngày tới, nếu các ngươi không đưa ra bồi thường thỏa đáng, thì hãy chờ chiến tranh đi."
Vương Thủ Huyền giận dữ: "Thiên Ma hàng năm giết bao nhiêu tu sĩ của chúng ta ở biên giới? Các ngươi còn muốn bồi thường?"