Đêm khuya, Chu Bạch bật đậy khỏi giường, định bụng rời phòng, đến điểm hẹn với Lâm Mộ Thanh và những người kia.
Christina trong thức hải Chu Bạch nhào lộn, lo lắng: "Chu Bạch! Sao ngươi cứ thích mạo hiểm vậy!"
"Ta không muốn ra ngoài!"
"Ta chỉ muốn trốn ở đây thôi!"
"Ta muốn 'cẩu' đến cấp tối đa rồi mới ra khỏi núi!"
Chu Bạch bĩu môi, nói với Clhristina trong thức hải: "Thôi nào Christina, cùng lắm thì ta dùng thời gian đảo lưu, với tốc độ của chúng ta, đảo lưu xong tha hồ mà chạy, chạy cả mấy trăm kilomet có khi Thiên Ma mai phục kịp không?”
Chu Bạch nói tiếp: "Cứ 'cẩu' đến max cấp làm gì, nếu nhân loại diệt vong thì 'cẩu' đến max cấp cũng vô dụng."
Christina vẫn không cam tâm, tiếp tục nhào lộn.
Ngay lúc Chu Bạch định rời phòng, Tiền Vương Tôn từ giường bên cạnh lên tiếng: "Chu Bạch, cậu đi đâu đấy?"
Chu Bạch cau mày, cảm nhận được một lớp nguyên thần lực mỏng dính trên khung cửa, rõ ràng là của Tiền Vương Tôn.
Hắn đành nói: "Tớ không ngủ được, ra ngoài đi dạo."
"Đại soái ca, cậu có biết khi cậu nói dối trông thế nào không hả?" Nguyên thần lực của Tiền Vương Tôn chạm vào người Chu Bạch: "Cậu biết tớ nhìn ra cậu nói dối mà... Với cả cậu hơi bối rối... Cậu định ra khỏi thành à?"
Chu Bạch thở dài: "Tớ ra ngoài xem tình hình thôi, cậu giữ bí mật giúp tớ nhé?"
Tiền Vương Tôn im lặng, chỉ dùng nguyên thần lực cảm nhận tình hình của Chu Bạch, đến khi bị Chu Bạch dùng nguyên thần lực đẩy ra, anh mới nói: "Chu Bạch, cậu định tự mình đi điều tra Tiểu Bội à?"
Chu Bạch: "Đâu có, đừng đoán mò."
Tiền Vương Tôn hoài nghỉ nhìn Chu Bạch: "Vậy cậu mang tớ đi cùng đi, năng lực của tớ chắc chắn giúp được cậu."